180614

Hôm nay là ngày cuối của tháng Ramadhan, văn phòng vắng hoe. Các bạn về quê mừng lễ như mình về nhà ăn Tết vậy đó.

Chiều qua ở lại văn phòng muộn, Amar đi sang hỏi chuyện, rồi nói, “đừng đi, ở lại đây.” Ưm, cảm động thế. Mình mới hỏi, ơ sao mày bít hay vậy. Bạn bảo, quá  dễ dàng, nhìn qua là đoán được.

Mình ngạc nhiên ghê lun. Có những mối quan tâm như vậy, mình không bao giờ ngờ đến, có thể biết đến hoặc không, nhưng đã, đang, và mãi tồn tại song song. Ấm áp nhỉ. Té ra, với vài người, mình cũng tạo ra ripples gì đó với cuộc sống của họ. Là những người mình không bao giờ ngờ tới. Dễ thương ghê.

Cái mình nói, thôi cũng đủ lâu rồi, về thôi bạn ơi, ở mãi sao được. Bạn lại hỏi, về làm gì, ở đây lấy chồng cũng được mà, mọi thứ cũng ổn đó chứ. Ủa chứ vậy lấy ai? Lấy-tao-nè! Rồi hai đứa phá lên cười như bọn dở. Đó, mấy câu chuyện làm quà của hai đứa mình nó như thế đó. Vớ vẩn thôi nhưng trân quý vô cùng.

Mình thấy mình may mắn lắm. Dù rằng đêm về vẫn nằm nghĩ ngợi bạc tóc mất ngủ sáng dậy xấu xí. Dù rằng hôm này hôm nọ vẫn khóc lóc ủ rũ. Nhưng về cơ bản thì là be blessed.

Advertisements

18.06.11 |

Tôi đạt cảnh giới mới: ngủ gật trong khi đi bộ. Siêu nhân luôn.

So today I set a new bar of my life: sleeping while walking home. Superb!

#doingsillythings #crazyme #inthemiddleofnowhere #butchi #thesuperMon

View on Instagram https://ift.tt/2sOGI5Q

20180608

Lemme tell you about him, who has been staying with me through our teenage until today..

Chàng trai ấy, bằng cách nào đó, đã ở trong những trang cuộc đời mình trong suốt những năm qua, âm thầm, xa xôi, nhưng không bao giờ vắng mặt.

Tết năm ấy, nó về nhà nghỉ Tết, rồi qua nhà mình chúc Tết bố mẹ mình. Bàn tay nó chai sạn, rám nắng, cái vất vả lăn lộn hằn rõ lên từng miếng da sần sùi, từng nếp nhăn nứt nẻ. Mình nhìn tay nó, trộm nghĩ, cậu công tử của sáu tháng trước thôi giờ đã thành người khác rồi, đã sương gió hơn, đã cứng cáp hơn rồi. Thế mà mình thương nó. Thương thằng bạn xa nhà, vật lộn hết đào hào rồi làm đường. Nhờ vậy mà trưởng thành, nhỉ?

Những năm tháng nó học xa nhà, cuối tuần nếu có về, nhất định là bọn mình gặp nhau, nếu không về thì thế nào cũng có những cuộc điện thoại cả giờ đồng hồ. Nhiều đến mức anh mình hay hỏi, nó bị điều ra Trường Sa hay Hoàng Sa rồi? Có lần, đợt nó ở Đà Nẵng, mình mới hỏi còn nhớ đường phố Hà Nội không, nó nói một câu mà đến giờ mình mới ngấm, “Hà Nội thì làm sao mà quên được!” Ừ nhỉ, quên sao được.

Mình với nó ít khi ở chung trong một thành phố. Giờ thì xa xôi hơn nữa, mình mùa hè, nó mùa đông. Cách nhau hai múi giờ trong sáu tháng này, rồi sáu tháng tiếp là ba. Cũng lâu rồi không còn tâm sự nhiều với nhau, dường như cũng vì lớn hơn rồi, cũng cần chăm sóc cho những điều xung quanh nhiều hơn. Mình không mong chờ hay đòi hỏi gì cả.

Ba năm trước, mình biết nó buồn với một mối tình, cũng hỏi nhưng nó không nói gì. Bữa đó nó bảo, đi ra LTK uống nước, gọi sẵn cho nó cốc trà. Mình ngồi chờ nó, uống hết nửa cốc. Nó đến, ngồi nhìn phố vắng tán chuyện nhảm, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện kia. Mình biết nó buồn. Nhưng chẳng ai mở lời được. Thế rồi một hôm hai đứa ngồi ở sân bay, nó bảo, tôi với nó thôi rồi bà ạ. Mình nhìn nó, thương thương là. Mắt cứ nhìn bầu trời xanh bên ngoài cùng những chuyến bay. Một mối buồn nọ cũng cất cánh trong lòng nó, nhường chỗ cho một mối yêu khác.

Rồi đến bữa nọ, nó gọi điện. Mối yêu ngày nào cũng không yên ả như mình tin là. Mình thương nó, mới nói, không biết sao chứ mối nào trong đời nó cũng ngang trái quá. Lo, và thương, rất nhiều. Ấy thế nhưng mình cũng mừng, bọn mình vẫn nhớ đến nhau, vẫn tin nhau, thương nhau, đủ để tìm về mà chia sẻ với nhau. Thật không hổ danh là bạn hiền của mình. Còn gì mong chờ hơn nữa đâu, khi có những tình bằng hữu như thế?

Mong nó vững tâm lái, chắc tay chèo. Điều mình lựa chọn luôn là điều tốt nhất, bạn ạ.

Và, nó là người luôn hỏi mình đang ở đâu khi nghe điện thoại, nếu lái xe thì nó sẽ gọi lại khi mình đã cập bến an toàn chứ không vừa đi vừa nói chuyện bao giờ. Vẫn nhớ có bữa buồn câu chuyện tình với Minh, mình cứ đi lang thang ngoài đường, nó gọi điện hỏi đang đâu, đi đường cẩn thận, về thì nhắn nó. Nó nói thế thôi mà mình khóc đã đời trên đường. Minh có là gì đâu so với những mối bạn bè của mình.

Thế thôi, bạn bè như những ngôi sao trên trời, có lúc sáng có lúc tắt, nhưng vẫn luôn ở đó, chẳng đi đâu mất hết.

18.05.25 |

My sweetheart, no matter how long it stay on your body, even just for couples of months or years or longer than that, I wish you keep smiling all the times. I love you.so.much.
Em bé nhỏ của Hằng ơi, thương em vô cùng em ạ. Nỗ lực em bé nhé! Như Sâu vẫn đang nỗ lực từng ngày từng giờ. Như ba mẹ em nỗ lực cùng Sâu, cùng em. Hằng chẳng biết làm gì, mong em là em bé vui vẻ, đẩy hết những điều nhỏ nhoi đó qua một bên em nhé. Đừng như Hằng. Yêu em rất nhiều.
Ôi xem được tập phim đã gần sáng rồi. Mình cũng có những lúc hèn nhát vô địch. Đường còn dài mà lòng người thì lăn tăn hoài lăn tăn mãi. Thế rồi thấy mình vẫn là 1 đứa yếu ớt ngu dốt hèn hạ đến mức nào. Nhân duyên cuộc đời đã đem đến nhiều điều tuyệt vời quá, mà sao mình không xòe tay ra, hết mình được với điều gì. Vẫn biết mình còn đang rất may mắn so với chung quanh, mà sao cùng lúc lại thấy khó đến nhường này. Đi đâu, về đâu, khi nào, làm gì, ra sao, ôi sao không trả lời được bất cứ câu nào. Nỗi sợ thất bại, sợ sự xoàng xĩnh, sợ mình tầm thường, ngỡ thoát khỏi rồi, ra là vẫn đang ngự trị hùng mạnh. Ngu đến thế là cùng chứ gì? Đúng không? Đúng không..
#Cốm #love #crazyme #inthemiddleofnowhere #butchi
View on Instagram https://ift.tt/2koasBU

180413

Có nhiều dễ thương giản dị nhỏ bé đến với mình mỗi ngày, đôi khi mình không để tâm mà bỏ qua những niềm yêu đó, đôi lúc chú tâm một chút mà thấy xúc động thực sự.

 

Như bữa nọ, trong buổi tập nhảy, mình ngồi xem nhóm đầu tập, đến khi chả đội ghép, mình vẫn ngồi thu lu ở đó, vì lười đứng dậy, vì buồn ngủ nữa. Amar nhắc dậy đi, mình bảo, thôi ngồi đây xem, trốn 1 lượt. Thế là bạn kéo thêm chiếc ghế lại, che chắn cho mình để khỏi bị coach phát hiện ra. Thật sự, hành động nhỏ mà tạo ripples lớn trong tâm mình. Đã lâu rồi không ai chú ý đến những nhỏ nhoi  như vậy. Mình thấy như được sống lại những năm cấp 3, được các chàng trai bàn cuối bao bọc che chở qua khỏi những cơn gió lạnh mùa đông. Thật sự ấm áp vô ngần. Cảm ơn cậu bạn.

 

Như ngày đó, chúng mình đi Kuantan. Sáng ngủ dậy lũ con gái nô nức trang điểm cho nhau, mình ngồi trên giường ngắm nhìn, cùng Dwi và Eugene. Hai chàng hỏi, không trang điểm à, mình ngượng ngùng bảo không biết trang điểm, chúng tỏ ra thương cảm lắm. Một tiếng trôi qua các bạn vẫn đang rộn ràng, Dwi mới nói, ê đưa cho Mon cái son dưỡng đi, nó ngồi chờ khô hết cả môi rồi kìa. Ôi mình chết ngất với sự ngọt ngào của các bạn dành cho mình. Có những thứ mình nghĩ chẳng ai để ý đâu, cứ nằm ườn cuốn tròn trong chăn thế này thì môi khô cũng có làm sao. Thế mà các bạn hiền thấy thương mình. Ấm lòng lắm.

 

Hay như tối qua, đi làm về muộn. Ain ngồi chờ bus cùng mình, mà xe của bạn đến trước, còn lại mỗi mình ngồi ở bến bus trong đêm tối, lên xe một lúc, bạn nhắn, book grab đi, đừng ngồi chờ nữa. Thế rồi liên tục nhắn kiểm tra xem mình có ổn không. Vui hết sức vui. Còn nhớ đợt nọ mình thuê xe máy đi chơi, bạn đi cùng mình thuê xe, hướng dẫn mình các thứ, rồi bảo mình nếu trên đường đi có vấn đề gì thì gọi cho bạn. Mấy người kiếm được những đồng nghiệp xịn như mình, phải không?

 

Mình vui và biết ơn cuộc sống này lắm. Thật lòng.

 

180214

Tết đến rồi. Mùa xuân này đang về trên quê hương rồi.

Hăm chín Tết. Mẹ đã được nghỉ làm. Ban sáng nhắn tin thấy kêu đang dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị Tết. Mình thì ngồi mát ở văn phòng, cũng chẳng có mấy việc làm do opcos cũng thay phiên nhau nghỉ lễ. Thế là lòng mình lại chộn rộn. Mình khóc.

Mình rủ bạn mai đi ăn bữa cơm thân mật. Phải đúng lúc bạn cũng đang buồn tình. Thế là mai hai đứa sầu thảm sẽ dắt nhau đi ăn đồ Việt. Mình sẽ coi đó là bữa Tất niên bên gia đình của mình. Dù gì, ở đây, cũng chỉ có lác đác vài người luôn bên mình, chăm lo và hỏi han mình. Mình trân quý họ đến tận lòng.

Mình nghĩ, đêm mai Giao thừa thể nào mình cũng nằm khóc rưng rức. Giờ nghĩ đến thôi đã nước mắt giàn giụa rồi đâu cần đợi đến giây phút ấy. Năm mới năm me mà như vậy thì thảm quá nhỉ? Nhưng làm gì được đây. Giờ đó chắc chắn chưa ngủ được. Mà một mình phi lên Ampang ngắm thành phố dưới chân thì hèn, không dám làm. Nhục, nhục lắm nhục.

Mình nhớ nhà lắm, nhớ cảm giác ở nhà, bao bọc bởi gia đình, ấm cúng bên nhau dù chẳng làm gì. Ở đây mình cũng nấu canh măng, cũng rán nem, cũng muối rau muối hành, cũng đủ mứt tết các loại, chút còn bày đặt mua quả về bày mâm, ra vẻ phết chứ chẳng đùa. Nói trộm chứ ở một mình cũng phải Tết cho đàng hoàng chứ.

Và thế là Tết. Thế là mùa xuân về với bản làng mình, mùa xuân mới cũng về với lòng mình với đời mình đi thôi. Hoặc tự mình tiến tới mùa xuân cũng hay. Rộn ràng hoa lá rực rỡ đất trời.

 

17.12.27

Đêm qua em bé gọi điện.

 

Em bé khoe có em búp bê, em bé ôm búp bê và khoe với Hằng. “Cô Hằng ôm em búp bê!” Ôi em bé ngốc nghếch. Em có thể quạu với bố mẹ, tảng lờ những người em không quen, đành hanh với chú Đức, bắt nạt ông bà. Và em bé cũng nâng niu các em chó nhà ông bà nội, dịu dàng với các em mèo ngoài quán cà phê, giờ yêu thương cả những em búp bê bông.

 

Mình đang nằm đọc sách, ngồi lên nói chuyện với em bé, hỏi em bé ăn chè đỗ đen không, thế mà em bé đưa mỏ vào điện thoại húp cái rụp. Ôi thương yêu.

 

Và mình đã khóc sau khi cúp máy. Mình cứ nhìn ảnh em bé ôm mèo mà khóc. Em bé của mình đã lớn rồi, biết yêu thương, biết nhường nhịn, biết thể hiện tình yêu đó với những người thân yêu nữa. Em bé ơi em sắp bước qua giai đoạn mới của cuộc đời em rồi. Vẫn như những lần mình nằm cạnh nhau và thủ thỉ, Hằng chỉ mong em sẽ nỗ lực, Hằng yêu và thương em đến tận lòng mình, em bé ạ.

 

Nhớ em bé đến đoạn có thể về ngay nhà để ôm em ngủ.

171124

đã tới tháng cuối năm rồi. ngoảnh đi rồi ngoảnh lại, thời gian trôi nhanh đến không ngờ.

những ngày vừa rồi đã trôi qua với biết bao cảm xúc, đẹp tuyệt. có những đêm nằm nghĩ rồi nước mắt chảy thành dòng, nấc lên nghẹn ngào. có những bữa tối dộn dạo nói cười với người đàn ông hâm nhất đời mình. có những đêm ôm con vào lòng, dặn dò con những điều mà lòng mình vẫn luôn vấn vương, rồi khóc ngay khi con gối đầu lên cánh tay mình. có cả những lúc bàng hoàng nhìn kết quả xét nghiệm. ôi tuyền những cảm xúc đẹp, tuyền những khoảnh khắc đi tới tận cùng của một điều gì đó. mình trân quý vô cùng.

hà nội của mình đẹp quá. quê mình đẹp quá.

mình đã không có cảm giác thèm về nhà, cho tới tận khi máy bay đáp xuống nội bài. nhìn tia nắng mùa thu trên mảnh đất thân thương ấy khẽ xiên qua tấm kính cửa sổ máy bay, ôi sao lại đẹp đến vậy. lúc đó mình thấy nhớ nhà lắm, nhớ đến quặn thắt và có thể khóc ngay được. nhớ bà, nhớ mẹ, nhớ nhà, ngay khi đang đứng ở hà nội. đó là cảm xúc chưa khi nào mình tưởng tượng ra cho được. thế mà, nó đã ở trong chính mình.

rồi lại một khoảnh khắc khác ở nội bài. ngay khi đi qua cửa hải quan, mình nhớ bà đến trào nước mắt. giây phút ấy, mình muốn bỏ ngay cái vé máy bay này mà chạy về với bà, làm một đứa dở hơi bé bỏng của bà mãi mãi và mãi mãi. từng bước chân vào phòng chờ lần này nặng như đá, những ý nghĩ, những ước nguyện rằng bà sẽ khỏe mạnh, bà sẽ vững vàng, bà sẽ không ốm đau, bà sẽ vui.. cứ mải miết chạy mãi chạy mãi trong đầu. ấy là điều mà mình mong mỏi nhất, ở mảnh đất ấy.

 

thế nhưng mà, dù thế nào, thì mình cũng quay lại với cuộc sống của mình rồi, physically. quay về với công việc rồi mà hồn phách vẫn tận đâu đâu, ngày nào cũng đi làm trễ.

đối với mình, quê hương ấy quá tuyệt vời, cho mọi yêu thương.

170816

Có những buổi trưa như thế.

Mình trốn tránh khỏi thực tại. Mình không dám ra pantry. Không ăn. Không nói cười. Mình sợ nhìn thấy anh ngồi ngoài đó. Mình sợ cả việc ra pantry mà không nhìn thấy anh. Có những nỗi buồn như thế. Dù mình làm cách nào thì cũng sẽ buồn. Chỉ có duy một nỗi buồn trong mình, ngày qua ngày.

Những buổi trưa đã từng rất đẹp, vô cùng đẹp. Những buổi trưa anh cố nán lại để hai đứa nhìn thấy nhau. Những buổi trưa anh cố gắng ăn trễ hơn cả tiếng đồng hồ để hai đứa cùng ngồi trong một không gian chung. Những buổi trưa dù đã ăn rồi anh vẫn ghé qua chỉ để nhìn nhau chốc lát trong những chuỗi ngày vô cùng bận rộn. Những buổi trưa hai đứa cùng ăn một mình, ngồi hai bàn tách biệt xa cách, ánh mắt không chạm nhau.

Và rồi những buổi trưa trở nên u ám đến tệ bạc. Chuỗi những ngày chờ nhau chẳng còn. Có vô tình cùng một nơi cũng cố tình ngồi lưng đối lưng. Thật sự tệ. Trưa nay mình ăn vội vàng, mong được chợp mắt đôi ba phút. Ấy thế mà nhắm mắt lại thì những hình ảnh đẹp đẽ lại dội về, trong lòng mình chao ôi những là buồn vui là hạnh phúc tổn thương lẫn lộn. Là như vậy sao. Là như vậy sao..

Hãy cứ chỉ đi qua đời nhau như những người dưng, không tạo cảm xúc gì, không một chút gì kết nối, có được không vậy? Những chuyện qua rồi, có thể nào xóa đi được không? Có thể nào, không còn chút dấu tích, được không? Được không?

170811

Có những đêm như vậy.

Mình nằm trong căn phòng này, từ khi trời còn chiều, đến lúc đổ chạng vạng, và màn đêm mịt mờ, không nhấc người dậy bật điện. Mình cứ nằm, cứ nghĩ, rồi thương thân.

Mình nhớ mẹ, thương mẹ. Mình thật là một đứa chẳng ra gì. Mẹ cứ ốm, cứ nằm viện. Mình cứ ở đây, nói cười mỗi ngày. Rad bảo, tại sao vẫn ở đây, sao không về nhà ngay đi. Vừng bảo, sao bà ốm mà Mon không về chăm bà. Ừ, thế đấy. Thế đấy mà.

Mình thương thân mình. Mình nhớ anh bạn đó. Lòng mình tổn thương đến vậy mà sao mình vẫn thương. Mình thậm chí còn không thể khóc. Mình buồn, thật sự buồn. Mình hỏi, anh có chia sẻ được với em những điều đang làm anh suy nghĩ không. I like to keep things private. Mình thật sự buồn.

Và chuyện chỉ là như thế thôi. Vẫn cứ nằm trên giường. Mãi không muốn nhấc người dậy. Làm sao để đối mặt được với nỗi buồn, nỗi cô đơn, và sự thất vọng của chính mình đây. Mình muốn khóc quá. Mình muốn nước mắt chảy ra, mà không làm cách nào cho được.

Có nhiều ngày như thế.