Month: June 2013

Hà Chi.

Mưa. Mưa rào. Cơn thứ hai.

Những ngày căng thẳng chưa qua.

Ngồi đọc lại những thứ đã đọc, tôi rơi nước mắt cho bạn. Ngày bạn đi, tôi đứng trước cửa nhà bạn, nhìn bố mẹ kéo vali lên xe, đợi cho cánh cửa xe đóng sầm trước mặt và vun vút lao đi, trong hai hàng nước mắt.

Những ngày bạn xa nhà, tôi đã nghĩ về bạn và cầu chúc cho cô gái bé nhỏ của tôi thật mạnh mẽ. Tôi vẫn luôn nghĩ, cô gái của tôi yếu đuối lắm, luôn cần được bao bọc chở che, và tôi luôn xử sự với cô, như một cô em gái. Những ngày sau, tôi nhận ra, cô không phải như vậy, mặc cho những tháng năm qua tôi ở cạnh cô.

Mỗi lần đọc những gì cô viết, tôi đều chung một cảm giác, thương nhớ và cảm phục cô vô cùng. Không ít lần, tôi khóc.

Như đêm nay, một đêm hè dịu dàng sau những phút chói chang oi ả. Tôi lại nhớ về cô, và không thể ngăn những giọt nước mắt của chính tôi.

Chúc cô mãi mạnh mẽ, cho năm nay, năm sau, và cả những năm sau nữa.

Yêu cô. Dù xa.

14.06.2013|có đôi khi.

Có đôi khi tôi nhận thấy, thời gian đã làm con người vô cảm và nhạt nhẽo đi siết bao. Những điều mắt thấy tai nghe, những điều thương cảm vốn dĩ hiện hữu trong mỗi con người, cứ dần dần bị chôn vùi, cứ dần bị ăn mòn và biến mất. Vì điều gì? Tôi chẳng rõ.

Có đôi khi, niềm xót xa khi thấy em đau, thành một thứ gì đó xa xỉ với chính tôi. Những tưởng, tôi sẽ khóc, sẽ buồn, sẽ đau lòng lắm, khi thấy em nức nở từng hồi với những đớn đau. Nhưng không. Tôi cũng từng nghĩ, tôi sẽ sung sướng đến nhường nào khi em chạm đến một mốc quan trọng nào đó trong cuộc đời em, với sự bình tĩnh và thanh thản. Nhưng tôi cũng chẳng hề. Em ơi, tôi xin lỗi em cho những nhạt nhòa tôi mang trong mình. Một lời xin lỗi chân thành nhưng đắng cay nhất của tôi.

Có những điều và có những người, những tưởng sẽ là hoàn hảo để gắn liền với nhau, nhưng rồi nước chảy bèo trôi, một cơn gió thoảng cũng đủ làm bay biến những ngôn từ sáo rỗng. Một phút lơ đễnh phá tan cả tình-bạn-*những-tưởng*.

Bỗng dưng thấy thèm một đêm dài, tự tôi thấy thanh thản với cuộc đời, và với chính tôi, để có thể tự cầm một cút rượu, rót ra đôi ba chén, cho tôi, và cho bạn (chỉ là đôi-ba thôi) rồi nói, cười, than, khóc, cho những tháng ngày đã qua, cho những nỗi niềm ẩn sâu trong chứa chan.

Bỗng dưng, thấy mọi sự khó khăn. Khó khăn ngay từ trong tâm tưởng, ngay từ trong ngôn từ, và thua ngay từ trong suy nghĩ.

Con đường tôi đi.

Ừ, hẳn rồi. Con đường tôi đi.

WP_20130609_001

Con đường mà chúng tôi đi, đã qua, đã trôi về phía sau một quãng rồi. Chúng tôi đi qua nó, với nhiều, rất nhiều những bồng bột, những nhảm nhí, và những nhiệt huyết của tuổi-hai-mươi. Tuổi hai mươi ấy của mỗi người chẳng thể giống nhau, nhưng đã qua cùng nhau rồi.

Đại-học, thât quá nhanh cho những cố gắng ngày nào. Những miệt mài sách vở bút thước, giờ chẳng còn lại nổi một chút đam mê. Ai cho tôi thời gian, để lục lại trong ký ức những hứng thú chữ nghĩa, những hoài bão cống hiến, hay những ước vọng sống tốt? Quãng thời gian theo thói thường là đẹp nhất ấy, tôi đã có gì?

Hà Nội hiền đang dính dấp với khói sương, oằn mình chịu đựng sức nóng mặt trời.

Con đường tôi đi, chẳng có gì hơn sự mờ ảo.

K51. Dù vậy, vẫn là một phần ký ức đẹp thật đẹp. Cho những tháng ngày sau.

K51. Dù dấu ấn chẳng có, nhưng xin một lời cảm ơn, đến các em, với những gì chúng tôi nhận được, mà chưa hề “đáp đền tiếp nối”.

Thực sự. Can đảm lên, với con đường đã  chọn, và sẽ đi.