Con đường tôi đi.

Ừ, hẳn rồi. Con đường tôi đi.

WP_20130609_001

Con đường mà chúng tôi đi, đã qua, đã trôi về phía sau một quãng rồi. Chúng tôi đi qua nó, với nhiều, rất nhiều những bồng bột, những nhảm nhí, và những nhiệt huyết của tuổi-hai-mươi. Tuổi hai mươi ấy của mỗi người chẳng thể giống nhau, nhưng đã qua cùng nhau rồi.

Đại-học, thât quá nhanh cho những cố gắng ngày nào. Những miệt mài sách vở bút thước, giờ chẳng còn lại nổi một chút đam mê. Ai cho tôi thời gian, để lục lại trong ký ức những hứng thú chữ nghĩa, những hoài bão cống hiến, hay những ước vọng sống tốt? Quãng thời gian theo thói thường là đẹp nhất ấy, tôi đã có gì?

Hà Nội hiền đang dính dấp với khói sương, oằn mình chịu đựng sức nóng mặt trời.

Con đường tôi đi, chẳng có gì hơn sự mờ ảo.

K51. Dù vậy, vẫn là một phần ký ức đẹp thật đẹp. Cho những tháng ngày sau.

K51. Dù dấu ấn chẳng có, nhưng xin một lời cảm ơn, đến các em, với những gì chúng tôi nhận được, mà chưa hề “đáp đền tiếp nối”.

Thực sự. Can đảm lên, với con đường đã  chọn, và sẽ đi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s