Month: November 2013

29.11.13

Sớm mai bố mẹ đi Châu Mộc. Sự thật là mình cũng muốn và cũng thèm cái cảm giác lăn lộn mãi mới ngủ được vì lạnh, và sớm tỉnh dậy trong một màn sương trắng trời.

Haha. Tự dưng ngồi nghĩ nghĩ một lúc, rồi lại nhận ra rằng, càng lớn lên, sự kiềm chế và chi phối cảm xúc của con người ta càng mạnh hơn. Haha. Buồng cười thiệc.

Mâu thuẫn là việc không thể tránh khỏi, ở bất cứ môi trường và cộng đồng nào. Người ta cần thời gian và sự lắng nghe để giải quyết những mâu thuẫn đó, trong trường hợp có thể. Bản thân mình cũng thế. Việc mình đánh giá người khác qua cái nhìn cá nhân về thái độ và cách giao tiếp đang làm chính mình cảm thấy khó khăn.

Cả cái tính nóng nảy nữa..

Mình sẽ học cách chăm sóc cây cối của mình thường xuyên để điềm tính hơn vậy. Khổ thân những gốc hương nhu phơi mình ngoài trời lạnh với gốc cây khô héo quá.

Mai là ngày đi lấy chìa khóa nhà. Mình cũng nghĩ việc ở một mình một cái nhà trong mùa đông thật lạnh quá. Mấy đêm nay nằm ngủ cạnh bà, đêm nào bà cũng trở dậy kéo chăn cho, thấy ấm áp và nhớ bà quá. Nay mai không ở nhà nữa, thì chẳng biết sao?

Mình cũng tệ thật là tệ.

Advertisements

27.11.13 | Mùa đông.

Mùa đông rồi. Lạnh.

Những ngày về muộn, trời mưa rả rích như này, lại trở về với cái ham muốn cháy bỏng, là có người yêu bên cạnh, xong sẽ bảo là “tôi đi học về muộn, mà trời thì vừa lạnh vừa mưa, ông đến đón tôi đi chứ?”! Haha.

Cũng không còn lâu nữa nhỉ, ngày lại đi mua vòng đeo vào tay chàng đó hihi.

Tự dưng nhớ nhớ nhớ đến vô cùng những ngày mùa thu, tôi bị ốm và chàng đòi đến thăm tôi giữa đêm hôm khuya khoắt, mà tôi bảo chàng ở nhà chàng không nghe, chàng làm tôi cứ khóc khóc. Rồi chàng xuống nhà kéo cửa sắt đến xoẹt một phát, làm cha mẹ chàng tỉnh giấc, tưởng ông con trốn nhà đi bụi, liền khóa cửa, cha chàng liền bê chăn gối sang ngủ cạnh chàng. Ha ha.

Ngốc nghếch thật đó, chàng trai.

Dở hơi thật đó, cô gái.

Lạnh lạnh. Mùa đông đến rồi. Tuyết rơi rồi. :)

10.11.13

Thi thoảng, mình được ai đó tặng hoa và quà thông qua đường bưu điện. Ban đầu mình cũng khá tò mò, nhưng về sau mình thấy đó không phải là điều nên để tâm. Vì thế, mình thường tự cho là quà của chàng:)) và mình cảm thấy vui mỗi khi nghĩ về những món quà đó.

Ôi chàng trai với chiếc vòng bạc, dù em biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ đủ lãng mạn để làm điều đó, dù em biết anh là đồ ngớ ngẩn nhất trần đời, thì vẫn thật vui chàng ạ.

AQ cũng tốt haha.

Cuộc sống này, số phận này đã từng đưa anh tới gần, rất gần em, rồi lại để em cách xa anh hàng ngàn cây số. Sự xa xôi địa lý, rồi sự xa cách tâm tưởng.

Ha, có đôi lúc mình chỉ muốn cầm điện thoại lên và nhắn rằng, bao giờ chúng mình gặp nhau, em nhớ anh. Nhưng câu nói đó luôn được hài hước và châm biếm hoá.. Thật ngớ ngẩn.

Xé vở

Những trang cuộc đời mẹ, những trang cuộc đời con..

Genderchats

Hồi học vỡ lòng và lớp một, tôi chữ xấu, vở bẩn. Sợ mẹ mắng, tôi thường xé vở.

Mãi thì mẹ cũng biết: “Sao con lại xé vở?”

Tôi run rẩy: “Vì con sợ mẹ biết con bị điểm xấu, viết xấu, vở bẩn”.

Mẹ dịu dàng: “Nếu con biết để vở bẩn, điểm xấu là không tốt, thì đừng xé vở, vì dù con có xé hết vở, chữ con vẫn luôn xấu và vở con luôn bẩn. Con hãy thử viết lại thật nắn nót, giữ bút cẩn thận để mực không dây bẩn ra vở nữa. Mẹ không buồn vì con viết chữ xấu, nhưng buồn vì con xé vở để giấu chuyện mình viết xấu.”

Không biết tại sao, mắt mẹ rưng rưng như muốn khóc. Không phải vì điều mẹ nói, mà vì giọt nước mắt sắp trào ra trong mắt mẹ, mà sau…

View original post 85 more words

Đầu tháng

Hôm nay đầu tháng. Tròn hai tháng trước mình nhập viện, trời mưa tầm tã những ngày dài.

Đã có những điều làm thay đổi cuộc sống của mình, và thay đổi cả cuộc đời còn lại của mình. Mình đã có những ngày lừa dối chính bản thân mình. Cũng đến lúc tỉnh lại và tìm cho mình thái độ sống đúng đắn.

Hôm nay sinh nhật Quả Táo. :). Người chú biết cách động viên nhất của mình.