250114. Bi kịch

Ha. Tôi muốn cười khẩy một điệu. Rồi cười lớn một tràng. Cười khinh bỉ vào mặt cuộc đời này.

“Cuộc đời nhuốm màu bi kịch”, ha?

 

Nói xã hội thì hơi quá, nhưng cộng đồng quanh tôi trong thời điểm này thật quá vớ vẩn. Tôi nghĩ vậy.

 

Một ngày dài sắp qua, vẫn còn nhiều nhiều những bề bộn. Quãng đường ngắn về nhà chồng chất những nghĩ suy, và lăn dài những giọt nước. Ai nói cứ qua bĩ cực rồi đến thái lai? Đâu mới là đáy cho sự xuống dốc này? Những sự bất công đang trỗi dậy ư?

 

Bước vào một cuộc sống mới, tôi luôn dặn chính bản thân phải biết im lặng nhìn nhận, quan sát, và học những bài học mới. CÓ những chuyện rất nực cười. Có những thời điểm rất khốc liệt. Và sự vớ vẩn thì đâu cũng có?!? Tiền, thêm bao nhiêu không phải vấn đề, nhưng thế nào là sự ghi nhận, hoặc sự minh bạch? Haha. Nực cười.

 

Một ngày dài sắp qua, đời sống tinh thần vốn đã nghèo nàn, lại càng trở nên nhạt nhòa và đơn sắc.

 

Ai, ai sẽ trả lại cho tôi những năm tháng tuổi trẻ khỏe mạnh và nhiệt huyết? Ai, ai là người trả lại tôi đam mê, đưa tôi lại sự kiên định với ước mơ cuộc đời tôi?

Nếu chính tôi không tìm ra được lối thoát và đứng thẳng dậy trong những ngày này, thì thật là một con người vứt đi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s