Month: April 2015

150422

Tình yêu thật đẹp những khi bịn rịn, quyến luyến chia ly. Ánh mắt nuối tiếc nào đó. Lặng lẽ nhìn theo nào đó. Chân tay thừa thãi nào đó. Ôi sao mà đẹp!

Tối nay đưa con về nhà, con rất ngoan, xuống xe và tự đi lên nhà. Con không khóc, không đòi đi theo, không mè nheo. Đi được mấy bước, như chợt nhận ra điều gì, con quay lại nắm tay Hằng lôi đi. Hằng bảo con lên nhà đi, Hằng về. Con lại quay đi. Rồi lại được vài bước, con quay lại, cầm tay Hằng, mở ra và đưa Hằng một chiếc cặp tóc, một mảnh sáp màu. Thế rồi con đi, chẳng chịu chào. Vào đêna chân cầu thang, chỉ cần bước thêm một bước là hai đứa chẳng nhìn thấy nhau, con quay người lại vẫy chào. Ôi cô gái của Hằng, yêu con vô ngần.

Con lớn rồi. Con đã lớn quá rồi.

150419

Hôm nay, chủ nhật, ngày 19, mình đi chơi đến 2 giờ sáng ngày 20 mới về. Hihi.
Trên một bàn nhậu 6 người, 10 người, 12 người, 20 người.. chỉ có nhõn 2 người mình cực kỳ trân quý. Thế là quá đủ.
Thôi về rồi, ngủ nào. Khuya quá rồi không thể mò mẫm lên gác ngồi làm được, chẳng may mẹ thức giấc thì to chuyện. Ôm bà chìm vào giấc mộng đẹp vậy.

150414

I am recently in Laocai, as planning. Today (Apr 14th) is the most important day in Son’s life. He is my classmate at university, the best man of that period to talk to. Happy wedding, buddy!
It was the 1st time I went on Noibai – Laocai highway. The road’s quality is not so good but the scene along is fucking great. Green field, green mountains, green rivers and green sky. Yeah, it’s true haha.
Hmm I am thinking of come back on this way to enjoy the sightseeing. Hmm I wanna back to Batxat and being a teacher (or instructor?) for my little children there. But where is my income when being there, I dont know. I surely happy to do that, just need a little bit more brave to take the 1st step.

Well, I come here this time to congratulate Son, so I will enjoy it wholeheartedly. Fucking yeah!

150413

They said people should better find at least a way to liberate their own (negative) feelings. That is the only way to push those fucking things out of mind. And I choose to write.

Sometimes those relatives make me feel like they are the strangest people in that world, the last I would talk to. I always believe that if I cannot trust them, they’d have never ever became the one I could share with, let alone my soul-mate. I could used my worthy time to pick up my little cousins from their classes, or take them to food and drink. I never mind this. But when someone doubt my kindness, they will receive nothing from that moment on.

well, just do what I believe in, naturally.

150410

Sáng nay trong lúc mơ màng ngủ, mình nhận được hai chiếc thư điện tử.
Bức thư thứ nhất từ Tủ Lạnh, động viên mình cố gắng, và kể cho mình trải nghiệm của anh về sự khác biệt của hai môi trường, hai nền văn hóa. Mình chưa trả lời anh. Mình biết ơn anh rất nhiều, về những ý tưởng, những động viên của anh với mình trong suốt bảy năm qua. Có những điều không biết phải tỏ bày ra sao, nhưng luôn tồn tại trong mình. Mình thấy rất hạnh phúc vì có những người bạn như vậy đồng hành.

Bức thư thứ hai từ P&G, nói không thể sắp xếp thời gian cho mình vào hôm nay, và có thể là rất nhiều ngày sau. Mình không gọi tên được cảm xúc của mình lúc ấy. Mình buồn. Mình hụt hẫng. Mình ngu ngốc. Mình đánh mất. Mình nhục nhã. Mình không biết. Đọc xong thư mình nằm trên giường, trống rỗng. Mình không biểu lộ gì, không khóc, không nghĩ. Những sự thất bại, những khó khăn liên tiếp đã tôi luyện mình trở nên vô cảm với những thứ thuần khiết thuộc về cảm xúc như thế. Mình buồn.

Hôm nay mình lại ngồi uống trà với Cái Giếng. Rất lâu. Nói về sự Buông Bỏ và cách Chấp Nhận. Cuộc sống này hư không. Ta tìm Đại Ngã ở nơi nào. Thầy phải tự đốt cây đuốc của mình lên.
Mình hiểu chứ, và mình biết chứ. Nhưng làm sao để mình tha thứ được, chấp nhận được? Mình cũng không biết khi nào đuốc của mình mới cháy tới. Mọi sự lựa chọn đều cần niềm tin. Mình không thể biết sự lựa chọn nào sẽ tốt hơn. Thật sự không thể. Mình không biết khi nào mới thoát được khỏi những tầm thường này.
Đôi khi, thấy bế tắc, trong tự thân.

Mình đã nói về anh, kể về anh cho Khánh Hà nghe, với toàn bộ niềm tin, phục, trọng và yêu mình dành tới. Mình rất vui và tự hào về mối yêu chưa từng dừng bảy năm rưỡi qua.
Mình mừng lắm, vì mình vẫn có nơi để quay về trong những lúc tối tăm và hoang mang nhất.

Quay cuồng trong cuộc sống này, mình thật chẳng thấy ý nghĩa gì.

150404

Mình quyết định đi tập với 3 mục đích. Thứ nhất là tự đề ra một daily routine và cố gắng sống hàng ngày theo đúng lịch trình đó. Thứ hai là tăng sức đề kháng cho mình, tăng thời gian ra ngoài nhìn ngắm con người và đường phố. Thứ ba là giảm mỡ những chỗ có mỡ.
Và kết quả sau một thời gian đi tập là mình tăng cân =)))) buồn cười dã man. Cứ ngỡ chân mình chắc lại, bắt đầu sờ thấy khối cứng cứng dưới lớp mỡ là có hy vọng rồi. Ai ngờ.. =))))

Mình thi thoảng vẫn phá vỡ routine của chính mình. Thế mới buồn.

Đi tập có một điều rất buồn cười, là xem các thanh niên tập độ mấy trò ngớ ngẩn =)) hôm thì chúng nó tập chống đẩy vỗ tay, hôm thì tập gập bụng.. đứng xem buồn cười vãi =)))

Tập tành hay làm bất cứ điều gì cũng vậy, đều bị ảnh hưởng bởi tâm trạng. Hôm nay nhiều điều cứ kéo mình trùng xuống, thành ra mãi chả vã mồ hôi được. Lại thêm chùng..