150721

Hôm nay mình nhã, vừa làm việc vừa nghe nhạc, những bản nhạc từ khi mình còn là một đứa bé, chả để ý đến những thứ trôi vào đầu mình là gì. Thật tài tình. Trời vừa mưa xong. Đứng ở nơi này, khi nãy mình thấy một đám mây khổng lồ trùm lên những ngôi nhà gạch, giờ mình thấy những ráng vàng chạy quanh đỉnh Ba Vì. Nhã thật.

Tâm mình có lẽ đã vững thêm một chút, một chút xíu nhỏ nhoi, khi mà mình ngồi đây chỉ với mục đích sinh sống, bỏ qua những thứ gọi là kỳ vọng, hy vọng, đòi hỏi ở một công việc. Cũng tốt nhỉ? Mình đã mong như vậy mà. Mình dành ra chín tiếng mỗi ngày để tập trung làm và cống hiến sức trẻ cho nơi này. Thời gian còn lại mình dành cho bản thân mình. Thật quá tốt nếu mình làm được như vậy. Nhưng mình cố gắng mỗi ngày, mỗi ngày.

Mình bảo dạo này mình vui, sống vui. Kể ra những nỗi buồn vẫn đang ở đâu đó trong mình, nhưng thay vì để nó trồi lên thì mình lấp nhiều nhiều những niềm vui nhỏ nhoi vào đó. Mình vui vẻ mỗi ngày, với nhiều mối quan hệ khác nhau. Mình vui khi đi học, vui khi đi làm, vui khi về nhà, vui khi được đi ngủ. Mình nói chuyện nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn, và quả thực mình nhận lại được nhiều hơn.

Mình nói chuyện nhiều với Henry hơn kể từ sau thời gian Henry nghỉ phép vì quá mệt. Mình không hiểu hắn nhiều như hắn biết về mình. Nhưng mình nghĩ, mình nói chuyện với hắn nhiều hơn thì hắn cũng sẽ nhận được năng lượng gì đó từ mình, có lẽ những nỗi buồn trong hắn cũng sẽ xẹp xuống chút ít, vì đầu óc phân tán cho nhiều đối tượng hơn. Mình cứ nghĩ hắn vẫn mắc kẹt (ở khía cạnh nào đó) trong mối tình với người cũ. Hắn có thể kể về nàng với giọng vui, giọng buồn, thi thoảng cợt nhả, nhưng mình biết còn nặng tình. Thế nên khi biết hắn đang buồn vì một người con gái, mình thấy ngạc nhiên và thích thú. Mình  bảo hắn già rồi mà còn lăn tăn buồn vì mấy chuyện cỏn con. Hắn bảo, già rồi thì không có tình cảm hả mầy? Haha. Có chứ, có chứ, nhưng nghĩ nhiều như hắn thì trần đời chắc chỉ vài ba đứa. Một kẻ luôn lải nhải với người khác rằng nên sống hào sảng, sống hết mình, thì lại sợ sệt để hết mình với một người con gái. Có thể vì những thất bại đã có trước đây chăng? Nhưng đó đâu phải một Henry nhỉ? Thằng Henry luôn hết mình với cảm xúc và nghiêm túc khi đánh bạc đâu mài?

Mình thấy khá dễ dàng chia sẻ với Henry hay với Tủ Lạnh về anh người iêu, về tình cảm của mình với ảnh – điều mình chưa từng kể với ai. Mấy năm trời với Minh, mình cứ lặng lẽ một mình, vì thực ra, mình với Minh khá bình yên. Bọn mình đến với nhau và rời xa nhau trong sự yên bình đáng quý. Bọn mình tôn trọng nhau và tôn trọng tình cảm. Chúng mình dừng lại được vài tháng thì Minh gặp Thảo. Lúc ấy mình đang ở Myanmar, Minh nhắn tin kể cho mình nghe về chuyện với Thảo và hỏi ý kiến của mình. Thời khắc ấy mình thấy vui, mình thấy vui thực sự, thấy hân hoan, vì Minh cuối cùng cũng biết tìm một người ở cạnh mà sẻ chia. Rồi mình nhận ra, à, thế là mình với Minh chắc sẽ không bao giờ yêu nhau nữa đâu, mà sẽ là những người bạn thật vui, thật quý. Đấy, đến tận bây giờ, mình vẫn chưa thấy rung động với ai khác nữa. Nhưng mình không mong quay lại với Minh. Những gì có với nhau, mình mãi trân quý. Khoảnh khắc hai đứa đứng ở phố cổ, mình nhìn Minh và Minh lau mồ hôi cho mình dưới trời nắng nhễ nhại, mình không thể quên, không bao giờ quên.

Thôi làm nốt việc để còn về đi học thôi.

Giọng Thu Phương vẫn đang da diết bên tai..

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s