Month: October 2015

151015

Nhiều điều kỳ lạ vđ.

Mình viết mail cho HRM, cc GD, nội dung nhạy cảm ra phết nên muốn chọn thời điểm hợp lý. Thế là mình theo dõi communicator. Trong 1 phút thấy phần lớn công ty biến mất khỏi communicator, đoán chắc là lại nghỉ sớm đi nhậu rồi đây, liền gửi mail. Gửi xong nhìn lại communicator thấy tất cả sáng đèn…. Miles bình thường toàn để busy với away, nay bỗng dưng lại xanh lá… Hồi hộp quá đau tim quá. Không muốn nghe điện thoại từ văn phòng gọi ra đâu huhu. Chuyện nhạy cảm quá.

Định bụng viết lại những ngày đi workshop mà lười quá chưa viết được nữa. :(

151005

Từ hôm thứ 6 đến giờ cứ cảm giác hồi hộp lâng lâng. Như đi gặp người yêu vậy. Chẳng hiểu vì sao? Mình đâu có thân, có quen, có biết ai ở nơi ấy? Vì sao vậy nhỉ? Mình đang mong chờ điều gì vậy nhỉ?

Sài Gòn ư? Đã lâu rồi không tới thăm. Những lần trước Sài Gòn đều chỉ là nơi nghỉ chân trong cuộc hành trình dài, chứ chưa bao giờ là điểm đến. Lần này cũng thế. Thế mà lại thấy hồi hộp với Sài Gòn?! Lần này mình cả thảy có khoảng 18 tiếng ở Sài Gòn, trong đó có 6 tiếng làm việc, 1 tiếng ăn trưa, 1 tiếng ăn tối. Còn lại sẽ là 10 tiếng ban đêm để gặp những người muốn gặp và nói những chuyện chưa nói. Có nhiều nơi ở Sài Gòn mình muốn ghé qua chút chút nhưng lần này thì không được. Cũng tiếc nuối đôi chút. Nhưng biết sao, mình đi công việc mà.

Chiều nay, bỗng dưng mình nhớ đến Mũi Né và Ninh Thuận. Mình nhớ những triền cát trải dọc hai bên đường quốc lộ uốn lượn. Đâu đó lại có những đầm sen xanh ngắt in dấu chân mây. Đẹp như tranh vẽ. Mình nhớ cả đoạn đường mà hai bên đường là cừu, cừu chạy chơi trên những cánh đồng phong điện. Đẹp đến nhớ mãi.

Thế rồi mình nghĩ, nếu mình đến đó chơi, thì mình sẽ làm gì? Mình muốn đến trường Dục Thanh, muốn khám phá Bàu Cát, muốn lội nước Suối Tiên, muốn ra Hải Đăng Kê Gà, muốn đi đảo Phú Quý.. Nhiều lắm. Mà không biết có gặp cạ hay không nhỉ? Phóng xe đi một mình thì chắc vẫn vui thôi, nhưng cảm giác đến một nơi xa lạ và gặp cạ thật không gì bằng.

Hay mình sẽ chơi trò dù lượn, trò motor nước với trò lặn biển nhỉ? Haha. Đầu óc mình thật khéo tưởng tượng quá đi.

Trước khi ghé qua thành phố nọ, mình phải làm xong bài tập cái đã :(

151002

Hôm nay rất nhiều điều vui.

Khi nãy, hơn 11 giờ đang đi đến đoạn Hàm Cá Mập thì ông bạn vàng gọi điện. Câu đầu tiên là, “Tôi không mang áo khoác, lạnh quá bà ơi!” Haha. Mình đã định dặn nó mang áo theo rồi mà hôm qua lúc gặp nhau mưa to quá, thế là chỉ nhớ chuyện áo mưa chứ quên chuyện áo khoác. Ông bạn có vẻ rất vui, hồ hởi khoe mình chuyện trưa nay ăn ở đâu, gặp ai, tối nay ngủ ở đâu, ăn cơm ngon thế nào, rượu uống vào ra sao… Nghe giọng ông bạn mìn cũng thấy vui lây. Thế là ông bạn mình đang trải nghiệm một điều mới, điều mà trước đây ông bạn chưa từng nghĩ đến, và ông bạn thấy vui. Mình thật chẳng có gì mừng hơn. Trên quãng đường về mình thấy cực kỳ vui và phấn khích.

Chiều nay nhận được email company trip rồi. Fucking yeah! Mỗi tội trước khi đi thì có 1 tỷ việc cần hoàn thành. Mà thậm chí là phải làm thật tốt, không thì làm sao dám vác cái mặt này vào gặp các sếp…

Tối nay đi học lại, buổi đầu tiên. Mình không hào hứng sôi nổi lắm, vì, again, mình muốn quan sát mỗi người. Mình không thích mình của buổi học hôm nay lắm. Nhưng mà lớp học lần này thì rất okay, mặt bằng tốt hơn và trình độ của những người còn lại trong lớp làm mình thấy mìn còn cần cố gắng nhiều đến thế nào. Good for me.

Mình buồn ngủ rồi.

151001

image

Sao vẫn dịu dàng với nhau thế? Hỡi người bạn tên Minh?

Chả biết quà Minh tặng mất đâu rồi. Tự dưng nhớ ra xong đi tìm mãi không thấy. Buồn mất mấy ngày. Phần vì đấy là quà của Minh. Phần vì mình còn chưa từng dùng nó nữa. Phần vì nó rất vừa ý mình.
Hiu. Buồn buồn. Tiếc tiếc.

Lại sắp phải chuyển bàn làm việc ra chỗ khác. Mai phải mách Miles và Jae Woo cho thỏa nỗi lòng người nhân viên bị lưu đày.. ;(