151005

Từ hôm thứ 6 đến giờ cứ cảm giác hồi hộp lâng lâng. Như đi gặp người yêu vậy. Chẳng hiểu vì sao? Mình đâu có thân, có quen, có biết ai ở nơi ấy? Vì sao vậy nhỉ? Mình đang mong chờ điều gì vậy nhỉ?

Sài Gòn ư? Đã lâu rồi không tới thăm. Những lần trước Sài Gòn đều chỉ là nơi nghỉ chân trong cuộc hành trình dài, chứ chưa bao giờ là điểm đến. Lần này cũng thế. Thế mà lại thấy hồi hộp với Sài Gòn?! Lần này mình cả thảy có khoảng 18 tiếng ở Sài Gòn, trong đó có 6 tiếng làm việc, 1 tiếng ăn trưa, 1 tiếng ăn tối. Còn lại sẽ là 10 tiếng ban đêm để gặp những người muốn gặp và nói những chuyện chưa nói. Có nhiều nơi ở Sài Gòn mình muốn ghé qua chút chút nhưng lần này thì không được. Cũng tiếc nuối đôi chút. Nhưng biết sao, mình đi công việc mà.

Chiều nay, bỗng dưng mình nhớ đến Mũi Né và Ninh Thuận. Mình nhớ những triền cát trải dọc hai bên đường quốc lộ uốn lượn. Đâu đó lại có những đầm sen xanh ngắt in dấu chân mây. Đẹp như tranh vẽ. Mình nhớ cả đoạn đường mà hai bên đường là cừu, cừu chạy chơi trên những cánh đồng phong điện. Đẹp đến nhớ mãi.

Thế rồi mình nghĩ, nếu mình đến đó chơi, thì mình sẽ làm gì? Mình muốn đến trường Dục Thanh, muốn khám phá Bàu Cát, muốn lội nước Suối Tiên, muốn ra Hải Đăng Kê Gà, muốn đi đảo Phú Quý.. Nhiều lắm. Mà không biết có gặp cạ hay không nhỉ? Phóng xe đi một mình thì chắc vẫn vui thôi, nhưng cảm giác đến một nơi xa lạ và gặp cạ thật không gì bằng.

Hay mình sẽ chơi trò dù lượn, trò motor nước với trò lặn biển nhỉ? Haha. Đầu óc mình thật khéo tưởng tượng quá đi.

Trước khi ghé qua thành phố nọ, mình phải làm xong bài tập cái đã :(

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s