160527

Vừa đi ăn phở vìa. Tối nay chán chán, chả biết rủ ai đi chơi nên nhắn Quả Táo, bảo rủ mình đi chơi đi. Thế là có cớ ra hàng cafe ngồi ngắm đường. Chờ mãi đến lúc bạn Quả Táo về hết thì mới được nói chuyện, toàn những câu chuyện chả đâu vào đâu. Thế mới đúng kiểu. Hehe. Thi thoảng thấy trong những câu chuyện nhỏ đó là những lời từ tận trong tâm. Trước nay khi nào cũng vậy cả. Dăm năm trước, dặn mình đừng trẻ con nữa, làm vậy cả nhà căng thẳng. Giờ thì nói mình mở rộng các mối quan hệ xã hội ra. Mình luôn trọng, tin, và yêu Quả Táo. Vẫn vậy.

Nãy trên đường về, định kể với Cái Giếng là trước đây, khi còn là thuần túy bạn bè, mình với hắn hay ra chỗ đó đi bộ, thi xem ai giữ thăng bằng được lâu hơn. Thế nhưng không kể. Vì lúc đó trong đầu mình nghĩ tới một giả thiết. Biết đâu, chỉ có mình coi họ là bạn thôi. Còn họ coi mình là gì thì mình đâu biết đâu. Có thể toàn bộ quãng thời gian đó họ đã có ý nghĩ, suy tính hết rồi. Cũng có thể chứ. Thế rốt cuộc là cũng chỉ tính được vào thời gian tương tác đơn phương thôi. Mãi mãi mình sẽ không biết được suy nghĩ của người khác, vậy nên đừng cố đoán làm gì cho nhọc thân, phỏng ạ? Hihi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s