Author: butchi

19.02.03

| “Hăm chín Tết rồi đấy!” – ban chiều nó nhắn thế. Rồi mình cũng chẳng biết trả lời gì cho nó, đành để kệ vậy.

Bữa qua lên văn phòng, tính làm cố cố chút, đến nơi rồi lại tặc lưỡi đi về. Ra chùa thắp hương cúng tuần cho ông ngoại. Dù mình có ở đâu, dù có đang hiện diện hay không, thì mình vẫn là cháu của ông cơ mà. Làm sao cho xứng chứ.

Bác trông chùa ngạc nhiên khi thấy mình đến, hỏi mình sao vẫn chưa về quê ăn Tết. Mình cười, nói mấy câu linh tinh ngớ ngẩn, nhưng lòng thì nghĩ bác ơi cháu cũng muốn về quê ăn Tết mà cháu vừa nghèo vừa hèn bác ạ. Bác dặn mấy ngày Tết qua đây xem các bác bày lễ, không giống như những nơi từng đến đâu. Mình cũng không hứa được là sẽ có thời gian mà đến, nhưng cũng sẽ cố gắng sắp xếp. Mái chùa này theo Taosism, nhưng lại không thờ LaoTzu hay Taos, mà thờ Ngọc hoàng gì đó mình cũng không rành lắm. Thật sự lạ với những đứa vốn hạn hẹp chỉ biết chùa Buddhism Đại Thừa, Tiểu Thừa như mình. Chùa không có sư, không có vãi, không bán chác, không thương mại, chỉ có hai bác hàng ngày trông coi quét dọn và tiếp khách. Mình vì tò mò nên đến, mà chắc có duyên cớ gì nên bữa qua lại nghĩ đến mà ra thắp hương nhớ ông.

Chiều nay trời mưa một trận đã đời rồi nắng lại lên. Đêm về thi thoảng vẫn ầm ì tiếng sấm. Năm con chó thế là đến độ tàn, đánh dấu khá nhiều điều với cá nhân mình. Nhìn lại thấy mình cũng đã khác đấy chứ. Chia tay với năm con chó, cảm ơn mỗi câu chuyện đã xảy tới, cảm ơn từng con người đã đến, dù ở lại hay ra đi, cảm ơn tất thảy với cả tấm lòng.

#goodbye #yearofthedog #Tết #Tếtholiday #lunarnewyear #enjoyinglifetothefullest #nottosorrow #homesick

View on Instagram http://bit.ly/2HYqiSm

Advertisements

181115

Có những cảm xúc âm thầm tồn tại mà bỗng một ngày mình thấy xấu hổ vì đã dung dưỡng nó.

Ngày hôm nay là một ngày như vậy.

Ban trưa bỗng dưng mình thấy một sự ganh tỵ mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. Ganh với người giỏi hơn, đạt được nhiều điều hơn. Ganh vì họ đang có được điều mà mình cố gắng muốn có. Ganh nhiều hơn là tỵ. Mình không tỵ nạnh, không ghen ghét, không đố kỵ. Nhưng sâu thẳm bên trong, mình thật sự ganh tỵ với điều bạn ấy có.

Mình đã choáng váng đôi chút, nên đã hành xử không phải phép với những người xung quanh. Mình cười, mình nói, mình hùa theo, nhưng không hề thật lòng muốn nói cười. Đó là một điều đáng tiếc. Cuối buổi chiều, mình chợt nhận ra mình đã vô lý quá. Điều gì muốn có cũng cần nỗ lực, cần sự bồi đắp vun xới, chứ không dưng làm sao có được. Hạt muốn nhú mầm cũng cần vặn mình trong lòng đất bao ngày tháng, cây muốn bén rễ cũng héo mòn rồi mới hồi tỉnh. Cớ sao mình chỉ mới bắt đầu đã nhìn qua bên cạnh mà ngước lên hỏi tại sao mình không có được những điều họ có. Vô lý quá vậy.

Mình nghĩ, cảm giác đi sau và nhìn theo bóng lưng một người thật vừa cô đơn vừa hạnh phúc. Cô đơn chứ, có một bóng lưng trong tầm với mà không sao đưa tay lên được. Cũng hạnh phúc chứ, có một tấm lưng đang ở phía trước để mà dõi theo, mà tủm tỉm cười nhẹ nhìn trông. Thế nên, cứ mãi ngóng theo những bóng lưng, không dám chạm vào, sợ rồi cũng như bong bóng xà phòng, khẽ khàng tan biến. Ngày hôm nay, mình đã là bóng lưng đó, và cũng ngày hôm nay, mình ngóng theo bóng lưng nọ. Hai người, hai tấm lưng, hai ánh nhìn, dù vậy, vẫn không ai cất cánh tay lên, không ai ngoảnh người nhìn lại người kia.

Thế thôi, là kết thúc một ngày buồn tênh với những cảm xúc tựa mây.

181113

Ưm, chuyện đôi khi cũng mắc cười. Mình nghĩ mình ở một mình đã lâu đến độ thấy không thể ở với ai khác được. Yêu thương thì luôn đong đầy, nhưng để yêu thì lại khác.

Mình luôn có ấn tượng tốt với những người chăm chỉ, hiểu biết, và có chút gì đó lặng lẽ. Thế nên khi mình bước vào môi trường mới này, khi nghe rất nhiều người dành tặng puji cho nột người mà mình không biết mặt, mình tò mò và ấn tượng lắm. Sau liền vỡ lẽ đó chính là con người nhảm nhí ngồi ngay sau lưng mình. Người này lặng lẽ và lạnh lùng đến mức mình chưa thấy người này đi chủ động nói chuyện với ai, trừ nhóm 2 bạn Ấn và 2 bạn Hoa của họ. Mỗi khi họp nhanh đầu ngày thì thường lẩm bẩm những câu vớ vẩn không liên quan và không ai nghe thấy, như kiểu vào một ngày bận không ngóc đầu lên được, khi mọi người đang bàn luận xem có vấn đề gì cần giải quyết không, thì tự dưng bật ra câu Happy Friday.. Vô cùng nhảm nhí.. Vô tình đứng sát cạnh nên mình nghe thấy và quay qua nhìn kinh ngạc vô độ..

Mình nhớ ngày đầu mình đến, ngồi quan sát thôi, mà thấy người chú đau tay nọ dù đã làm ở đây hơn một thập kỷ, cũng phải nhờ người kia chỉ giùm những thứ trên hệ thống. Ồ, sự hiểu biết được ghi nhận đó chứ! Rồi đến khi chú đại boss ra tận nơi welcome mình, cũng nhắc tới và nói có gì cứ lôi cổ người kia ra hỏi nhe, nó được lắm đó. Quào, được hẳn đại boss lưu tâm luôn.

Ô kê phai. Mình thích người giỏi nhưng vô cùng ngại tiếp xúc với những người thuộc dạng “nổi tiếng” như vầy. Cho nên mình không hề tỏ ra quan tâm. Cho dù bạn hướng dẫn của mình và các bạn teammates đều bảo hãy hỏi nó, mình đều lơ đi hihi.

Cho đến một ngày, team đi ăn chia tay bạn hướng dẫn của mình, người anh em nọ liền ra ngồi cùng bàn và ăn rau trong đĩa của mình, rất-ngon-lành. Ú ù. À đâu, có 1 lần trước đó, đang ngồi làm việc tự dưng quay qua hỏi, ê mài cũng dùng cùng series điện thoại với tau à. Uầy người anh em dùng hẳn Note9 bút vàng sành điệu mới tậu còn mới kéng. Mình thích nghịch lắm nhưng tỏ vẻ điềm đạm cười hihi.

Đấy, thế là một tình đồng đội ra đời. Với toàn những câu chuyện cụt lủn nhảm nhí. Nhưng cũng sâu sắc đó chứ. Nhờ người anh em không ngại ngần bắt chuyện, hỏi han, mà mình có cơ hội biết thêm hai người anh em nữa, mỗi tuần một đôi lần sẽ bất thình lình xuất hiện sau lưng bảo, ê xuống ngồi cafe đi. Dù hơi tốn kém nhưng xuống ngồi mắng mỏ ca thán bọn chúng cũng vui vui.

Thế là có thêm những hứng khởi nơi này.

181103

| Hồi bữa ngồi tâm sự này nọ, Tùng lò gạch chỉ nhắc lại cho nhớ là, sư ông có nói “Thầy phải tự thắp đuốc lên mà đi.” Nghe xong cũng gật gù ra chiều hiểu và thấm và ngộ đạo rồi. Xong sau bao nhiêu năm vẫn chưa thấy có mùi của lửa trên đôi tay mình. Nhạt hoét.

Nãy nằm nhìn lại ảnh bữa rồi đi một quệt biển quê mình, bỗng dưng cứ nhớ đến câu hát “đời (đường) rộng và dài em cứ bước đi..” mới thấy, ừ, có thế thôi mà cứ phải lăn tăn mãi. Những điều ghê gớm vĩ đại ngoài kia các em bé đang làm quá xịn rồi, mình chỉ cần vui với chính mình thôi là đủ, có ai hy vọng gì nhiều hơn vào mình đâu. Nước chảy bèo trôi. Mưa đến đâu mát đến đó. Thế thôi đúng không hỡi đồ điên cứng đầu kia. Ngu ơi là ngu cứ quẩn quanh mãi trong mớ bòng bong tự tạo tự huyễn.

Sang chấn tuổi dậy thì lần thứ hàng ngàn hàng vạn này cũng rung lắc hơi mạnh nhẹ. Như kiểu chiều nay chị dâu nhắn tin là người ta đã giao đến mười-bốn chiếc khăn mình đặt mua, cho dù đời sống này không hề có gió bắc.. Hay như đã tự lăn vào xử hết chục chiếc nem chua rán trong một shot không cần nghỉ giải lao.. Hoặc như ngày thứ bảy ngồi cắm mặt làm việc đến bảy giờ tối xong tiếp tục xem một bộ phim nhỏ đến mười giờ xong liền xem giọng hát việt bé và lảm nhảm đến gần hai giờ như này. Ngu đến thế nhưng lại thấy ô kê am phai. Thế là tuyệt rồi.

#butchi #bịđiên #vietnam #goingaround #intothenature #inthemiddleofnowhere

View on Instagram https://ift.tt/2QcdveS

181101

Chưa bao giờ mình thấy mệt và sợ đến thế khi nhận một trách nhiệm mới.

Mình đã chạy trốn rất nhiều điều, không dám đối mặt với nó, dù mình biết và nhận thức hoàn toàn rõ ràng về sự hiện diện của nó. Lần này, không biết mình có vượt qua nổi sự hèn hạ tồn tại trong mình mà ngẩng đầu bước tiếp được hay không..

Mình đã liên tục căng thẳng ở nơi làm mới, với quá nhiều điều mới, và quá nhiều bất ngờ xảy đến. Như việc một chú bỗng dưng nhập viện, và bỗng dưng mình lại được gánh một phần việc của chú, và mình không hề biết một chút ý niệm gì về thứ chú đó đang làm. Hay như việc bỗng dưng project nọ bị delay mà ai cũng ép validation, đến cả người làm validation cũng quay ra hỏi mình tại sao. Hoặc như việc người chú đồng nghiệp ngồi cạnh hàng ngày làm việc 16 tiếng ở văn phòng mà vẫn không đủ.

Mình thật sự bị ngợp và thấy sợ hãi vô cùng.

Mình đã không nói gì với gia đình bạn bè, cũng vì mình sợ. Biết đâu có người lại bắt mình về, rồi mình thấy mình thất bại. Ở đời có nhiều cái ngu, mà điều ngu nhất chắc chính là mình đây.

Đã rất nhiều ngày mình ra khỏi nhà lúc 8 giờ sáng, và rời công ty lúc 9 giờ tối. Mình không thấy hối hận, cũng chẳng phó mặc mọi thứ cho ai hết. Mình không thích việc nói là, ôi tôi mệt quá cuộc đời hãy quyết định giúp tôi đi. Không thể thế được đâu. Mình luôn dặn em bé Sâu là phải nỗ lực, và mình cần nỗ lực nhiều hơn cho em bé nữa.

Vậy đi.

#vietnam #throwback #enjoyinglifetothefullest #crazyme #intothenature #inthemiddleofnowhere #butchi #bịđiên

View on Instagram https://ift.tt/2yKDTpE

181013

Ồ, đã là ngày mười ba rồi.

Mình đã bỏ qua ngày Mười Hai ở đâu đó giữa những hỗn loạn trong đầu. Mình cũng không tìm ra nổi.

Cuộc sống mới đã được một tuần tròn. Đâu đó trong đầu, sự phản loạn muốn bỏ cuộc đã nhen nhóm. Khi nãy thậm chí đã suýt khóc vì mẹ nhắn hỏi thăm tình hình thế nào. Lần này, cũng chẳng ngoại lệ, mình đã khóc khi ngồi chờ ở Nội Bài. Nhìn trân trối vào tấm hình bé con dùng cả bàn tay để ôm chặt ngón tay trỏ của mình, lòng mình chông chênh biết bao. Lần này bước đi, mình không có bất kỳ kế hoạch, suy tính, hay mong muốn nào. Đi chỉ là vì nó đã đến. Lần này, mình đã lại đi.

 

Để rồi thấy sợ hãi quay về với lòng mình. Thấy mình thực sự kém cỏi, thực sự là một đứa ngốc. Bao năm qua cố công đi học, rồi lại lụi cụi đi làm, rốt cuộc, kiến thức trong đầu vẫn chỉ là hư không. Bữa trước ngồi đọc thêm tài liệu, bạn ngồi cạnh bỗng nói, sao trông mày áp lực thế, nhìn mày già đi trông thấy. Nếu là tháng trước thôi, mình sẽ ngoạc ra cãi là không, mình không áp lực, mọi thứ đều ổn. Nhưng giờ là lúc nào rồi, mình thừa nhận tất cả, mình muốn hét lên với cả thế giới là mình sợ, là mình ngu, là mình mệt rồi. Thế nhưng rồi vẫn trả lời mẹ là con ổn. Con ổn.

Rồi lại thấy mình may mắn. May mắn, có duyên được gặp những người mới này, những người giỏi giang, ý chí, chăm chỉ, và tốt bụng. May mắn, có duyên để thấy được thế giới này đã biến chuyển đến đâu, nền công nghiệp số má này đã đạt đến mức nào. May mắn, có duyên gặp được một người có đôi tai đẹp như tai Phật, cười hiền như người mẹ, và đã trao cho mình cơ hội này.

Con đường sẽ dài đến đâu, chẳng ai biết. Chỉ khi lòng mình ngừng nỗ lực, con đường dừng bước.

180829

Coach Park Derby. Trận derby của riêng ông Park.

Hơn một tiếng đồng hồ nữa, đội tuyển Olympic Việt Nam và Olympic Hàn Quốc sẽ gặp nhau trong trận bán kết môn bóng đá trong khuôn khổ ASIAD 2018. Dù kết quả có ra sao, thì hẳn trong ông Park sẽ vẫn có một trạng thái cảm xúc lẫn lộn đến tột cùng. Vui đến tột bậc mà cũng buồn đến vô độ. Thật tuyệt đúng không thầy Park? Cuộc đời mấy ai sẽ được trải nghiệm thứ cảm xúc thăng hoa vĩ đại đến thế? Đất nước quê hương mình hay các em bé nhỏ thầy ôm ấp chở che? Làm sao có thể lựa chọn được. Và không có lựa chọn nào hết.

Thầy là thầy, và vì lũ trẻ, thầy cũng sẽ sát cánh với chúng đến cùng. Vẫn nhớ câu nói ấy, “chúng ta đã cố gắng hết mình, chúng ta không phải cúi đầu.” Thầy sẽ không cúi đầu trước đồng bào Việt Nam khi trận bóng kết thúc. Tôi tin là như vậy.

Trong thời khắc này, người tôi muốn quan tâm nhất, là thầy. Trận derby trong thầy, nhất định phải có người đi kẻ ở. Thầy chắc hẳn không muốn một lần nữa lại chỉ đi đến trận tranh 3-4. Duyên nợ với ASIAD của thầy liệu có được gỡ bỏ với các em bé nhỏ hay không, xin hãy tin tưởng, chờ đợi, và bao dung với thầy.