những gương mặt lạ quen

170816

Có những buổi trưa như thế.

Mình trốn tránh khỏi thực tại. Mình không dám ra pantry. Không ăn. Không nói cười. Mình sợ nhìn thấy anh ngồi ngoài đó. Mình sợ cả việc ra pantry mà không nhìn thấy anh. Có những nỗi buồn như thế. Dù mình làm cách nào thì cũng sẽ buồn. Chỉ có duy một nỗi buồn trong mình, ngày qua ngày.

Những buổi trưa đã từng rất đẹp, vô cùng đẹp. Những buổi trưa anh cố nán lại để hai đứa nhìn thấy nhau. Những buổi trưa anh cố gắng ăn trễ hơn cả tiếng đồng hồ để hai đứa cùng ngồi trong một không gian chung. Những buổi trưa dù đã ăn rồi anh vẫn ghé qua chỉ để nhìn nhau chốc lát trong những chuỗi ngày vô cùng bận rộn. Những buổi trưa hai đứa cùng ăn một mình, ngồi hai bàn tách biệt xa cách, ánh mắt không chạm nhau.

Và rồi những buổi trưa trở nên u ám đến tệ bạc. Chuỗi những ngày chờ nhau chẳng còn. Có vô tình cùng một nơi cũng cố tình ngồi lưng đối lưng. Thật sự tệ. Trưa nay mình ăn vội vàng, mong được chợp mắt đôi ba phút. Ấy thế mà nhắm mắt lại thì những hình ảnh đẹp đẽ lại dội về, trong lòng mình chao ôi những là buồn vui là hạnh phúc tổn thương lẫn lộn. Là như vậy sao. Là như vậy sao..

Hãy cứ chỉ đi qua đời nhau như những người dưng, không tạo cảm xúc gì, không một chút gì kết nối, có được không vậy? Những chuyện qua rồi, có thể nào xóa đi được không? Có thể nào, không còn chút dấu tích, được không? Được không?

170811

Có những đêm như vậy.

Mình nằm trong căn phòng này, từ khi trời còn chiều, đến lúc đổ chạng vạng, và màn đêm mịt mờ, không nhấc người dậy bật điện. Mình cứ nằm, cứ nghĩ, rồi thương thân.

Mình nhớ mẹ, thương mẹ. Mình thật là một đứa chẳng ra gì. Mẹ cứ ốm, cứ nằm viện. Mình cứ ở đây, nói cười mỗi ngày. Rad bảo, tại sao vẫn ở đây, sao không về nhà ngay đi. Vừng bảo, sao bà ốm mà Mon không về chăm bà. Ừ, thế đấy. Thế đấy mà.

Mình thương thân mình. Mình nhớ anh bạn đó. Lòng mình tổn thương đến vậy mà sao mình vẫn thương. Mình thậm chí còn không thể khóc. Mình buồn, thật sự buồn. Mình hỏi, anh có chia sẻ được với em những điều đang làm anh suy nghĩ không. I like to keep things private. Mình thật sự buồn.

Và chuyện chỉ là như thế thôi. Vẫn cứ nằm trên giường. Mãi không muốn nhấc người dậy. Làm sao để đối mặt được với nỗi buồn, nỗi cô đơn, và sự thất vọng của chính mình đây. Mình muốn khóc quá. Mình muốn nước mắt chảy ra, mà không làm cách nào cho được.

Có nhiều ngày như thế.

161201

Hôm nay mình hẹn đi ăn tối với Áo Vàng. Đặt lịch gì đặt từ tuần trước lận. Đúng là hâm. Bọn Tây điên.

Hai đứa đi ăn phở. Nước hơi bị mặn làm mình cũng thấy ái ngại với ả. Không rõ ả có thấy ngon thật không hay nói linh tinh vậy vì lịch sự. Vừa ăn được vài miếng thì bị Rainy bắt quả tang. Oh shiettttt. Đứng cmn hình luôn. Hai đứa nhìn nhau kiểu wtf sao mày lại cho nó biết hả hả hả. Áo Vàng thề lên thề xuống là không phải tao nào đâu phải tao. Ôi nhưng mình vẫn không thể tin được đù má. Thôi thế là becoming the talk of the town rồi uhuhu. Shiettt. 

Ăn xong liền về. Kể cũng lạ, trên cả quãng đường đi và về, mình nói chuyện với ả rất điềm tĩnh, mình không nhớ về chuyện cũ người cũ nữa. Lòng mình tâm mình độ rày thật lắm, chả giấu giếm, chả đắn đo suy nghĩ gì sất, có sao nghĩ vậy, nghĩ sao thì nói vậy. Thấy chuyện cũng dễ dàng hơn nhiều. 

Hy vọng Áo Vàng sẽ là người bạn tốt và lâu dài. :) 

The first dinner here. 

150410

Sáng nay trong lúc mơ màng ngủ, mình nhận được hai chiếc thư điện tử.
Bức thư thứ nhất từ Tủ Lạnh, động viên mình cố gắng, và kể cho mình trải nghiệm của anh về sự khác biệt của hai môi trường, hai nền văn hóa. Mình chưa trả lời anh. Mình biết ơn anh rất nhiều, về những ý tưởng, những động viên của anh với mình trong suốt bảy năm qua. Có những điều không biết phải tỏ bày ra sao, nhưng luôn tồn tại trong mình. Mình thấy rất hạnh phúc vì có những người bạn như vậy đồng hành.

Bức thư thứ hai từ P&G, nói không thể sắp xếp thời gian cho mình vào hôm nay, và có thể là rất nhiều ngày sau. Mình không gọi tên được cảm xúc của mình lúc ấy. Mình buồn. Mình hụt hẫng. Mình ngu ngốc. Mình đánh mất. Mình nhục nhã. Mình không biết. Đọc xong thư mình nằm trên giường, trống rỗng. Mình không biểu lộ gì, không khóc, không nghĩ. Những sự thất bại, những khó khăn liên tiếp đã tôi luyện mình trở nên vô cảm với những thứ thuần khiết thuộc về cảm xúc như thế. Mình buồn.

Hôm nay mình lại ngồi uống trà với Cái Giếng. Rất lâu. Nói về sự Buông Bỏ và cách Chấp Nhận. Cuộc sống này hư không. Ta tìm Đại Ngã ở nơi nào. Thầy phải tự đốt cây đuốc của mình lên.
Mình hiểu chứ, và mình biết chứ. Nhưng làm sao để mình tha thứ được, chấp nhận được? Mình cũng không biết khi nào đuốc của mình mới cháy tới. Mọi sự lựa chọn đều cần niềm tin. Mình không thể biết sự lựa chọn nào sẽ tốt hơn. Thật sự không thể. Mình không biết khi nào mới thoát được khỏi những tầm thường này.
Đôi khi, thấy bế tắc, trong tự thân.

Mình đã nói về anh, kể về anh cho Khánh Hà nghe, với toàn bộ niềm tin, phục, trọng và yêu mình dành tới. Mình rất vui và tự hào về mối yêu chưa từng dừng bảy năm rưỡi qua.
Mình mừng lắm, vì mình vẫn có nơi để quay về trong những lúc tối tăm và hoang mang nhất.

Quay cuồng trong cuộc sống này, mình thật chẳng thấy ý nghĩa gì.

150209

Vừa rồi mình đi uống. Lâu rồi không uống Nậm Pung, xé cả cổ họng. Mình đã chỉ uống thôi, không động đũa ăn gì cả.
Đi làm về mệt chỉ muốn nằm, cố mãi mới nhấc người dậy đi ra lấy hàng được. Thế nào lại gặp cả chú An và chú Béo ở quán. Chú An ngồi với bạn, toàn người mình không quen nên chỉ chào chú rồi thôi. Gọi anh để lấy đồ, chủ bụng lên lấy rồi về ngủ. Thế mà lại thấy chua Béo với anh Bình, anh Huân đang ngồi ăn lẩu. Ngồi chơi nói mấy câu, uống vài giọt. Về nhà đã gần nửa đêm.
Tâm trạng những ngày gần đây thật không tốt. Mình chỉ muốn đi ngoài đường, ngồi hàng trà nóng vỉa hè, nói vài điều trăn trở. Thế thôi. Nhưng khó.
Mình quý anh Bình, thật sự rất quý. Hôm nay mình đã muốn ngồi với anh Bình, nói với anh Bình những câu chuyện hàng ngày nhưng thật lòng, như mình vẫn hay làm với anh Việt Anh. Trong những điều muốn nói, có 1 điều mà mình đã rất buồn, rất mặc cảm, mình đã khóc rất nhiều, rất nhiều.
..

141108

Mình không gọi tên được cảm xúc lúc này của mình. Lo lắng, buồn, thất vọng và đôi chút sụp đổ.

Dù gì thì điều mình mong muốn nhất vẫn là bình an cho những người thương yêu. Ông bà, cha mẹ bình an. Anh mình bình an, gia đình nhỏ anh mình bình an.

Dù gì mỗi lần nhắc đến anh mình, mình vẫn thấy thương và yêu anh vô hạn, hơn rất rất nhiều điều trên đời. Mình chẳng mong gì hơn..
Anh trai à…

141025 | bà nội.

“Bà sợ một ngày mình sẽ biến thành đứa trẻ
Lạc đường về nhà
Và quên mất những người thương”

Bà nội đã yếu đi nhiều, rất nhiều. Không còn nhớ những chuyện mới xảy ra. Hay đau người và mỗi đêm đều vô thức rên đau trong những cơn mơ.
Có những điều bà đã không còn làm được. Trước đây bà hay thương tôi và gập quần áo cho tôi mỗi ngày. Bà gập quần áo rất vuông vức và thẳng thớm, vì thế tôi rất thích được bà gập quần áo cho. Rồi một hôm nọ, trước khi đi nằm, bà cầm một chiếc áo phông định gập. Loay hoay một hồi, bà vứt chiếc áo xuống cuối giường và bảo, “áo sống gì mà chả gập được”.

Mắt bỗng nhòe đi và lòng ngỡ ngàng nhận ra, bà-đã-già-rồi…

Mỗi đêm đi ngủ vẫn được bà kéo chăn cho lo lạnh, đến bữa cơm bà vẫn gọi ăn lo đói, đi chơi bà vẫn đợi cửa lo ngã.. Bà ơi….

image

140528| Lớn dần lên

Thấy mình lớn lên từng ngày, với những kiến thức mới, cách nhìn mới, từ những người bạn mới. Mình sẽ bồi đắp nhiều nữa, mạnh mẽ nữa và nhìn mọi thứ đa chiều hơn nữa.

Khánh Hà và Bảo Linh, hai đứa trẻ vô cùng trưởng thành và chín chắn. Rất rất hy vọng các em sẽ đạt được những mốc thành công đầu đời với nhiều niềm vui.

Bảo Linh đã đi được một chặng đường khá dài, chỉ mong em sẽ nhìn mọi thứ bớt khắt khe hơn. Mùa intern oversea này là tấm vé vô cùng giá trị để em chạm tới những ngưỡng thành công vĩ đại hơn. Mong lắm Linh ạ.

Khánh Hà chuẩn bị bước vào mùa thi rất quyết liệt với một tâm thế bình thản và xác định con đường rất rõ ràng. Với một học sinh tiêu biểu của Ams thì mọi thứ sẽ không nhằm nhò gì hết. Những trăn trở về cuộc sống mới bao trùm lấy đầu óc em, nhưng khá lắm, người lớn lắm. Mong tháng Bảy qua mau để em tôi được thảnh thơi thực hiện những ước mơ khác nữa.

 

Và những chiếc emails. Mình đã viết nhiều, và nhận lại được rất rất nhiều. Thấy mình đang lớn dần lên..

14.05.19| Cưới Đức

Mình vừa về nhà từ đám cưới Phan Đức.  Thật sự rất hạnh phúc và mừng cho thằng bạn.

 

Với mình, nó là thằng bạn thân nhất những năm tháng cấp 3. Có những ngày hai đứa trốn học, đi lang thang phố phường và nói chuyện trên trời dưới bể. Những năm tháng gần đây, cuộc sống riêng cuốn mỗi đứa đi theo những con đường khác nhau. Nhưng trong mình, thật sự, vẫn luôn gìn giữ và coi trong mối quan hệ này.

 

Ngày hôm nay, nó vẫn rất trẻ con trong mắt mình. Trước giờ cưới vẫn gọi điện bảo mua bánh mỳ cho tao, tao đói. Lên phòng vẫn thấy bộ dạng ngớ ngẩn suốt bao năm không đổi. Nhưng là người lớn rồi..

 

Mày ạ, tao vẫn chưa thể một lần nữa lại ôm mày. Thậm chí, tao và mày còn chẳng có bức ảnh nào chung. Những lần gặp nhau chỉ toàn chí chóe. Đến tận hôm nay vẫn thế. Ôi biết làm sao nhỉ? Hạnh phúc, phải thật hạnh phúc nhé mày của tao. :). Yêu mày.