những không đầu không cuối

181013

Ồ, đã là ngày mười ba rồi.

Mình đã bỏ qua ngày Mười Hai ở đâu đó giữa những hỗn loạn trong đầu. Mình cũng không tìm ra nổi.

Cuộc sống mới đã được một tuần tròn. Đâu đó trong đầu, sự phản loạn muốn bỏ cuộc đã nhen nhóm. Khi nãy thậm chí đã suýt khóc vì mẹ nhắn hỏi thăm tình hình thế nào. Lần này, cũng chẳng ngoại lệ, mình đã khóc khi ngồi chờ ở Nội Bài. Nhìn trân trối vào tấm hình bé con dùng cả bàn tay để ôm chặt ngón tay trỏ của mình, lòng mình chông chênh biết bao. Lần này bước đi, mình không có bất kỳ kế hoạch, suy tính, hay mong muốn nào. Đi chỉ là vì nó đã đến. Lần này, mình đã lại đi.

 

Để rồi thấy sợ hãi quay về với lòng mình. Thấy mình thực sự kém cỏi, thực sự là một đứa ngốc. Bao năm qua cố công đi học, rồi lại lụi cụi đi làm, rốt cuộc, kiến thức trong đầu vẫn chỉ là hư không. Bữa trước ngồi đọc thêm tài liệu, bạn ngồi cạnh bỗng nói, sao trông mày áp lực thế, nhìn mày già đi trông thấy. Nếu là tháng trước thôi, mình sẽ ngoạc ra cãi là không, mình không áp lực, mọi thứ đều ổn. Nhưng giờ là lúc nào rồi, mình thừa nhận tất cả, mình muốn hét lên với cả thế giới là mình sợ, là mình ngu, là mình mệt rồi. Thế nhưng rồi vẫn trả lời mẹ là con ổn. Con ổn.

Rồi lại thấy mình may mắn. May mắn, có duyên được gặp những người mới này, những người giỏi giang, ý chí, chăm chỉ, và tốt bụng. May mắn, có duyên để thấy được thế giới này đã biến chuyển đến đâu, nền công nghiệp số má này đã đạt đến mức nào. May mắn, có duyên gặp được một người có đôi tai đẹp như tai Phật, cười hiền như người mẹ, và đã trao cho mình cơ hội này.

Con đường sẽ dài đến đâu, chẳng ai biết. Chỉ khi lòng mình ngừng nỗ lực, con đường dừng bước.

Advertisements

180829

Coach Park Derby. Trận derby của riêng ông Park.

Hơn một tiếng đồng hồ nữa, đội tuyển Olympic Việt Nam và Olympic Hàn Quốc sẽ gặp nhau trong trận bán kết môn bóng đá trong khuôn khổ ASIAD 2018. Dù kết quả có ra sao, thì hẳn trong ông Park sẽ vẫn có một trạng thái cảm xúc lẫn lộn đến tột cùng. Vui đến tột bậc mà cũng buồn đến vô độ. Thật tuyệt đúng không thầy Park? Cuộc đời mấy ai sẽ được trải nghiệm thứ cảm xúc thăng hoa vĩ đại đến thế? Đất nước quê hương mình hay các em bé nhỏ thầy ôm ấp chở che? Làm sao có thể lựa chọn được. Và không có lựa chọn nào hết.

Thầy là thầy, và vì lũ trẻ, thầy cũng sẽ sát cánh với chúng đến cùng. Vẫn nhớ câu nói ấy, “chúng ta đã cố gắng hết mình, chúng ta không phải cúi đầu.” Thầy sẽ không cúi đầu trước đồng bào Việt Nam khi trận bóng kết thúc. Tôi tin là như vậy.

Trong thời khắc này, người tôi muốn quan tâm nhất, là thầy. Trận derby trong thầy, nhất định phải có người đi kẻ ở. Thầy chắc hẳn không muốn một lần nữa lại chỉ đi đến trận tranh 3-4. Duyên nợ với ASIAD của thầy liệu có được gỡ bỏ với các em bé nhỏ hay không, xin hãy tin tưởng, chờ đợi, và bao dung với thầy.

 

180819

Hai ngày nay nước mắt rơi quá nhiều cho bóng đá Việt Nam. Thật sự.

Ban nãy Olympic Việt Nam thắng U21 Nhật Bản, anh em vui mừng lắm. Đá cũng ra gì phết, chạy chỗ ngon phối hợp đẹp. Thế nhưng, nhìn Hùng Dũng ngồi thất thần chịu đựng đau đớn ở một góc cabin, mình khóc. Thương quá Dũng ơi. Cả đời cầu thủ không biết được khoác áo đội tuyển bao lần, được vì màu cờ sắc áo mà quyết liệt với bè bạn quốc tế nhiêu bận. Cũng không biết phải chân trần trên sân bê tông, sân đất bao năm để được đá câu lạc bộ, rồi thể hiện mình qua bao trận bóng để được gọi lên tuyển. Ấy thế mà, ra sân đá chính được bốn chục phút thì phải chia tay giải, ngay khi cả đội mới chỉ trong giai đoạn warm up. Thương Dũng quá Dũng ơi. Những giọt nước mắt đang rơi này, một lòng một dạ tiếc nuối cho cả quá trình nỗ lực rất nhiều năm của Dũng. Một chân “chia bài” cứng cựa của đội, nay không còn cơ hội nữa rồi. Không biết phải nói thương Dũng bao lần nữa mới vơi được nỗi lòng này.

Bữa qua coi Coach Carter (2015), cảm xúc lên như xem U23 giải đầu năm vừa rồi. Có những nỗ lực không ai nhìn thấy, nếu như bạn không tự mang mình được tới đỉnh cao, đỉnh cao danh vọng, hoặc đỉnh cao lòng mến phục. Các chú bé đã đồng lòng, đã chăm chỉ, đã cố gắng hết mình qua từng trận đấu, qua từng phút giây trên sân, các chú bé không đứng được trên vị thế cao nhất của giải, nhưng tinh thần của các chú bé won the hearts of all Vietnamese. Các chú bé ơi, thua cuộc trước một đối thủ nổi trội hơn về mọi mặt, dù không dễ chịu, nhưng chỉ cần các chú bé cùng nắm tay nhau, chiến đấu hết mình, thì các chú bé hãy đừng cúi mặt khi nhìn đồng bào mình nhé. Bao năm nay theo dõi bóng đá, chưa khi nào niềm hạnh phúc trào dâng đến thế khi đội mình không câu giờ, không ăn vạ, không xấu tính với đối thủ. Hình ảnh đôi chân rớm máu di chuyển trên sân, quần áo lem luốc vẫn xông pha hết mình, bị xô ngã sấp mặt lập tức chống tay đứng dậy chạy chỗ.. Ôi sao mà thương đến thế, sao mà vui đến thế.

Cảm ơn các chú bé, đưa những ánh mặt nguội lạnh sáng bừng lên một niềm tin, vào đội tuyển, vào bóng đá, vào một lứa tương lai, và vào chính mình. Mong các chú bé xông xáo nhưng cẩn trọng, quyết liệt nhưng không quyết đấu, đồng sức đồng lòng không nản chí.

Yêu thương thật nhiều tinh thần này.

Yêu và thương nhiều hơn một xíu tới các chú bé Hồng Duy, Thành Chung, Hùng Dũng, Tuấn Anh, và một chú bé đặc biệt – Văn Hoàng. Chân cứng đá mềm.

180805

Sáng qua đi chợ mua rau cải cúc. Chỉ vì, thấy cải cúc ngỡ như thấy anh trai.

Không rõ từ khi nào, cải cúc đối với mình là hình ảnh vô cùng thân yêu của anh mình. Chắc có lẽ do người đàn ông khảnh ăn ấy thích cải cúc. Mình nhớ những ngày hè bố nấu cải cúc với thịt băm và cà chua. Mình nhớ những ngày gió lành lạnh nhúng cải cúc với lẩu rồi xuýt xoa. Cảm giác ấy hình như đã lâu lắm rồi chẳng có.

Mình thích bẻ cải cúc bằng tay thay vì lấy dao cắt rễ. Mùi hương cải cúc khiến mình thấy ấm áp, thấy được bao bọc chở che như đứa bé ngày nào bên mâm cơm trưa với bố và anh.

Cải cúc à.

180805

| Enjoy the moment.

This year I didn’t send him any birthday wishes. I always remember the day, but somehow on that day I had no idea about him. Until the next morning when I woke up, I realized that I totally missed his day. Then I felt great haha, coz finally after almost 4 years, I made it. I no longer think of him as someone I need to take care of, someone that important to me, someone I love. Yes, it’s a damn good feeling. I’m happy that I forgot his birthday lol. I’m blessed that we’re still friends like how true friends are, to share about our own stories when we have time, to enjoy our lives with and without each other. I’m thankful that I met such a smart and hardworking and thoughtful and caring person like him, and being encouraged by his nonstop-effort attitude.

And the sun is going down after a day shining so strong.

It was a nice day. And I enjoyed my day, dear.

#enjoyinglifetothefullest #doingmyfavorite #happyme #butchi #thesuperMon #sunset

View on Instagram https://ift.tt/2vhgxGp

180723 | Gió đánh đò đưa

Bỗng dưng mình nghĩ về việc một ngày nào đó, mình sẽ gọi một bác trung niên nào đó là mẹ. Sẽ thế nào nhỉ?

Mình nghĩ về mỗi sáng sẽ chào bác đi làm, chiều hỏi bác chuyện bếp núc. Mình nghĩ cả về những luống rau và những khóm hoa hai bác cháu cặm cụi cùng chăm sóc. Rồi nghĩ về người thanh niên làm chiếc cầu nối giữa bác và mình. Liệu người đó có phải người ấm áp ân cần, liệu người đó có vui vẻ hài hước, có kiên nhẫn và rộng lượng, có tin tưởng và yêu thương mình? Những vết xước đã có làm mình ro cụm rúm ró lại, mọi mối quan tâm đều không chạm được đến mình, hoặc có hay, chạm đến mình nhưng bị che đậy lại.

Mình hay nói mình hèn, cũng hèn thật. Đôi lúc mình thèm lắm việc nắm tay người để thấy sự ấm áp, thèm ôm lấy người để chia sẻ, thèm được người dang tay ôm trọn để thấy được an ủi bao bọc, rồi nghĩ đến những chiếc hôn, để thấy cảm xúc của mình dâng đến đâu..

 

Có nhiều điều mình đã trải qua, tận hưởng, rồi tiếc nuối, đau buồn, lại có cả ân hận, ghét bỏ.. Mối yêu nào rồi sẽ là mối yêu cho mình?

 

180716

I did think about the death while running today. It made me cry a lot with millions of “what if” in my mind. What if unfortunately I can’t be there with my beloved grandma at her last moment; what if I will be there with my mom on her last day, what would I say; what if my brother’s last night will be spent with his only sister, how would I express my love to him.. Many questions came to me, awaiting for my action, and the only thing I did was crying.

I miss them, a lot. Sometimes I overwhelmed with their expectations on me, sometimes I just wanna give up everything as I thought I was living for them. But, I do know that they are the reason why I keep trying and trying everyday. I live for myself, I’m happy and will be happy. Because only when I’m happy, they will be happy..

I even don’t understand what my goals are, I just do it coz they will be happy for me..

Someday, it will be impossible to hear their voices, to hold their hands, to see their faces.. I will for sure cry like hell whenever thinking of them.. But granny, mom, and bro, don’t be worried about me, I promise to be happy and to take care of myself.. Just don’t leave me so soon. I love you..

It is definitely a mess in my mind.