những ngày tháng qua

170811

Có những đêm như vậy.

Mình nằm trong căn phòng này, từ khi trời còn chiều, đến lúc đổ chạng vạng, và màn đêm mịt mờ, không nhấc người dậy bật điện. Mình cứ nằm, cứ nghĩ, rồi thương thân.

Mình nhớ mẹ, thương mẹ. Mình thật là một đứa chẳng ra gì. Mẹ cứ ốm, cứ nằm viện. Mình cứ ở đây, nói cười mỗi ngày. Rad bảo, tại sao vẫn ở đây, sao không về nhà ngay đi. Vừng bảo, sao bà ốm mà Mon không về chăm bà. Ừ, thế đấy. Thế đấy mà.

Mình thương thân mình. Mình nhớ anh bạn đó. Lòng mình tổn thương đến vậy mà sao mình vẫn thương. Mình thậm chí còn không thể khóc. Mình buồn, thật sự buồn. Mình hỏi, anh có chia sẻ được với em những điều đang làm anh suy nghĩ không. I like to keep things private. Mình thật sự buồn.

Và chuyện chỉ là như thế thôi. Vẫn cứ nằm trên giường. Mãi không muốn nhấc người dậy. Làm sao để đối mặt được với nỗi buồn, nỗi cô đơn, và sự thất vọng của chính mình đây. Mình muốn khóc quá. Mình muốn nước mắt chảy ra, mà không làm cách nào cho được.

Có nhiều ngày như thế.

Advertisements

161201

Hôm nay mình hẹn đi ăn tối với Áo Vàng. Đặt lịch gì đặt từ tuần trước lận. Đúng là hâm. Bọn Tây điên.

Hai đứa đi ăn phở. Nước hơi bị mặn làm mình cũng thấy ái ngại với ả. Không rõ ả có thấy ngon thật không hay nói linh tinh vậy vì lịch sự. Vừa ăn được vài miếng thì bị Rainy bắt quả tang. Oh shiettttt. Đứng cmn hình luôn. Hai đứa nhìn nhau kiểu wtf sao mày lại cho nó biết hả hả hả. Áo Vàng thề lên thề xuống là không phải tao nào đâu phải tao. Ôi nhưng mình vẫn không thể tin được đù má. Thôi thế là becoming the talk of the town rồi uhuhu. Shiettt. 

Ăn xong liền về. Kể cũng lạ, trên cả quãng đường đi và về, mình nói chuyện với ả rất điềm tĩnh, mình không nhớ về chuyện cũ người cũ nữa. Lòng mình tâm mình độ rày thật lắm, chả giấu giếm, chả đắn đo suy nghĩ gì sất, có sao nghĩ vậy, nghĩ sao thì nói vậy. Thấy chuyện cũng dễ dàng hơn nhiều. 

Hy vọng Áo Vàng sẽ là người bạn tốt và lâu dài. :) 

The first dinner here. 

160630

“Sometimes a glance, a few casual words, fragments of a melody floating through the quiet air of a summer evening, a book that accidentally comes into hands, a poem or memory-laden fragrance may bring about the impulse which changes and determines our whole life.”
― Anagarika Govinda

Thế là hết nửa năm 2016. Ngẫm ngẫm thấy cuộc sống mình đã thay đổi nhiều trong thời gian qua. Trước đây, mình không tin lắm vào việc có một ai đó, một điều gì đó sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi được. Nhưng hóa ra đúng thật, mình đã gặp những người mang lại những ý tưởng mới làm cuộc đời mình rẽ sang hướng khác.

Mấy bữa rồi đang đọc cuốn Đường mây qua xứ Tuyết (The way of the white clouds), tác giả – Lama Anagarika Govinda – có một câu mà khiến mình thích quá, mình đã phải lưu lại ngay. “Đôi khi chỉ một cái nhìn, một cử chử, hay một câu nói cũng có thể thay đổi hẳn cuộc đời chúng ta.” Đọc xong rồi thấy, một con người ấy đã khiến mình thay đổi siết bao.

Người đến với mình, khiến mình thấy, à, hóa ra yêu thương cũng không tệ đến thế. Thân mình vẫn còn biết yêu thương, vẫn còn muốn được yêu thương đến chừng nào. Từ cảm nhận đó, mình từ chối những việc làm ở Sài Gòn, quay về tìm việc ở Hà Nội, nghĩ rằng sẽ có thêm thời gian gần nhau. Rồi chẳng bao lâu, mình và người không gặp nhau nữa. Những con đường Hà Nội bỗng nhiên nhuốm màu tê tái. Mình lại tìm cách rời Hà Nội. Lần này thì lại thật xa, không còn đơn giản là miền đất hứa Sài Gòn nữa. Mình chấp nhận một công việc ít chuyên môn hơn, ở một nơi xa hơn, mới hơn. Thực tâm mong mình sẽ có cái nhìn mới mà bao dung rộng lòng hơn với chuyện cũ.

Và thế là mình còn hơn hai chục ngày ở đây, trước khi dành cả năm để khám phá thế giới ngoài kia. Chuyện tình cảm cũng như chuyện công việc, dính liền với nhau một đoạn đường. Mai này về, mình không rõ hai đứa có vui mừng nhìn nhau không. Vậy đó, vài tháng ngày qua mình đã trải nghiệm nhiều điều mới, ra một vài quyết định quan trọng. Những tháng ngày sắp tới sẽ còn nhiều nhiều điều mới hơn nữa, cuộc sống sẽ tròn đầy dần. Cảm ơn cuộc đời này đã cho chúng mình gặp nhau, đóng những vai trò nhất định trong cuộc sống của nhau, có những tháng ngày vui vẻ cùng nhau, cho nhau những trải nghiệm và cảm xúc mới. Sau này nếu còn được chung với nhau ngày nào, vẫn xin cảm ơn đời và cảm ơn người giây phút đó.

Hơn một trăm ngày qua cũng là dấu mốc mới trong chuyện bạn bè. Mình có thêm chị Huyền. Trước đó cũng hay nói chuyện rùi, nhưng chuyện này làm mình gần với chị hơn nhiều. Tuyền những chuyện quan trọng, mình nói với chị Huyền trước cả anh Việt Anh nữa. Ôi ôi cả gia đình đều là bạn của mình, thật vui sướng còn gì bằng. Các bạn chỉ cho mình thấy hạnh phúc đơn giản đến nhường nào, có một gia đình nhỏ để san sẻ là điều tuyệt vời đến thế nào. Mình cũng mong mong nhiều rằng sẽ tìm được một người để sẻ chia cuộc sống, nhưng duyên chưa đến, lòng lo sợ không giữ được hạnh phúc nên chẳng dám liều lĩnh làm gì. Nhìn gia đình nhỏ ấy mình lại thèm có một gia đình nhỏ của riêng mình.  Ôi ôi, yêu các bạn nhiều.

 

 

150209

Vừa rồi mình đi uống. Lâu rồi không uống Nậm Pung, xé cả cổ họng. Mình đã chỉ uống thôi, không động đũa ăn gì cả.
Đi làm về mệt chỉ muốn nằm, cố mãi mới nhấc người dậy đi ra lấy hàng được. Thế nào lại gặp cả chú An và chú Béo ở quán. Chú An ngồi với bạn, toàn người mình không quen nên chỉ chào chú rồi thôi. Gọi anh để lấy đồ, chủ bụng lên lấy rồi về ngủ. Thế mà lại thấy chua Béo với anh Bình, anh Huân đang ngồi ăn lẩu. Ngồi chơi nói mấy câu, uống vài giọt. Về nhà đã gần nửa đêm.
Tâm trạng những ngày gần đây thật không tốt. Mình chỉ muốn đi ngoài đường, ngồi hàng trà nóng vỉa hè, nói vài điều trăn trở. Thế thôi. Nhưng khó.
Mình quý anh Bình, thật sự rất quý. Hôm nay mình đã muốn ngồi với anh Bình, nói với anh Bình những câu chuyện hàng ngày nhưng thật lòng, như mình vẫn hay làm với anh Việt Anh. Trong những điều muốn nói, có 1 điều mà mình đã rất buồn, rất mặc cảm, mình đã khóc rất nhiều, rất nhiều.
..

150204 | Myanmar – The memory

Nhìn bất cứ bức ảnh nào mình cũng nhớ đến Myanmar, nhớ Bagan, nhớ những người bạn của chuyến đi. Hơn cả, mình nhớ cảm giác được lang thang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, xung quanh toàn những người tốt. Nhớ cảm giác khám phá những điều mới mẻ và hấp dẫn.

Và mình thật buồn vì ngoài những ký ức (lười) chưa viết, mình không thể tìm lại Myanmar của chính mình qua những bức ảnh. Ôi mình buồn, thực sự buồn.

Văn phòng này, những bức vách này, thành phố này..

141101 | Lòng Mẹ

Lớn lên rồi cứ nghĩ đã hiểu lòng mẹ, thấu những ruột gan của mẹ, nhưng nào có phải.
Sâu nằm ngủ, ho khùng khục, thi thoảng cựa người và ngồi bật dậy, thân làm cô thấy lo ngay ngáy, giật mình thon thót thương con giấc ngủ chẳng tròn. Con nằm bám lấy chân cô mà đi tới giấc ngủ, rơm rớm nước mắt sợ không có người bên cạnh. Thương con để đâu cho hết con ơi..

141025 | bà nội.

“Bà sợ một ngày mình sẽ biến thành đứa trẻ
Lạc đường về nhà
Và quên mất những người thương”

Bà nội đã yếu đi nhiều, rất nhiều. Không còn nhớ những chuyện mới xảy ra. Hay đau người và mỗi đêm đều vô thức rên đau trong những cơn mơ.
Có những điều bà đã không còn làm được. Trước đây bà hay thương tôi và gập quần áo cho tôi mỗi ngày. Bà gập quần áo rất vuông vức và thẳng thớm, vì thế tôi rất thích được bà gập quần áo cho. Rồi một hôm nọ, trước khi đi nằm, bà cầm một chiếc áo phông định gập. Loay hoay một hồi, bà vứt chiếc áo xuống cuối giường và bảo, “áo sống gì mà chả gập được”.

Mắt bỗng nhòe đi và lòng ngỡ ngàng nhận ra, bà-đã-già-rồi…

Mỗi đêm đi ngủ vẫn được bà kéo chăn cho lo lạnh, đến bữa cơm bà vẫn gọi ăn lo đói, đi chơi bà vẫn đợi cửa lo ngã.. Bà ơi….

image

141021 | Myanmar – Câu chuyện thứ nhất

Vậy là chuyến đi tới Myanmar với 12 ngày thong dong trên vùng đất của Phật giáo đã kết thúc. Mười hai ngày đã qua với rất nhiều những khuôn mặt và những câu chuyện. Những bức ảnh về Myanmar, tôi đã vô tình làm mất sạch, không còn lại chút nào. Vì thế mà Myanmar sẽ ở lại trong tôi chỉ qua những ký ức, không gì hơn.

Không biết phải bắt đầu từ đâu, những gì Burma đem tới đều mới và đẹp, thanh khiết tới độ ngỡ ngàng.

Đọng lại trong tôi là những gam xanh, xanh bạt ngàn của cây cối, xanh ma mị ngút ngàn của núi đồi, thiên thanh của bầu trời và thăm thẳm của mặt nước. Burma đã mở ra và khép lại như vậy. Một cảm giác bình an, thanh thản và an tâm đến sâu thẳm.

Máy bay đáp xuống sân bay quốc tế Yangon và khoảng 7 giờ tối, tôi lập tức ra bến xe Aung Mingalar của thành phố. Vì không thể liên lạc được với các nhà xe và đại lý bán vé để đặt trước, du lịch Myanmar lại đang vào mùa cao điểm nên tâm trạng tôi khá lo lắng. Trên xe, bác tài xế bảo Mandalay đang có lễ hội lớn nên khả năng mua được vé đi luôn là rất thấp, sự thấp thỏm càng ngày càng dâng.
Bến xe Aung Mingalar rất rộng, chia thành từng khu vực theo các điểm đi. Bác tài đưa tôi vào 2 lanes của các hãng xe đi Mandalay. Với chuyến xe này, tôi ưu tiên các hãng xe lớn, dù giá vé có mắc hơn, nhưng trải nghiệm đầu tiên có lẽ nên an toàn. Tôi lần lượt hỏi 3 hãng xe lớn, đều không còn vé cho tối đó. Sau đó bác tài có hỏi giúp 1 nhà xe địa phương với giá 15500kyats cho 1 người (tương đưowng hơn 16 usd). Chiếc xe nhìn khá cũ và sập sệ. Với thông tin đã tìm hiểu từ nhà thì giá vé cho nhà xe chất lượng khá sẽ vào khoảng 10-11000kyats. Tính ra chiếc xe già nua này đã lấy tôi đắt gấp rưỡi, tôi không đồng ý và xuống taxi tại đây. Lúc này là hơn 8 giờ tối. Chuyến muộn nhất đi Mandalay là 9g30.

Khi chuẩn bị xuống xe, tôi nhác thấy bóng một anh rất cao to, mặc chiếc áo phông trắng, trên tay áo bên trái có hình lá cờ Việt Nam, tôi mừng thầm. Xuống xe tôi có chạy lại hỏi thì té ngửa anh là dân Myanmar, lá cờ chỉ là ở trên áo mà thôi.. Ấy thế nhưng anh vẫn chỉ cho tôi 1 vài nhà xe để tham khảo. Trong nhóm khách anh đang hướng dẫn lên xe, có 2 thanh niên mà tôi cảm ơn rất nhiều. Hai anh này lần lượt chạy đi tìm mua vé giúp tôi. Anh vận động viên karate đi một vòng với dáng vẻ vội vã và chúng tôi trở về điểm ban đầu với hai bàn tay không. Và anh mặc áo Canon đã xuất sắc mua được vé chỉ ngay trước giờ xe chạy 15 phút. Tôi chạy thục mạng theo anh ra xe, cảm ơn rối rít và xin phép chụp 1 bức ảnh kỷ niệm. Tuy nhiên anh từ chối vì sợ tôi muộn giờ lên xe. Sau khi trả tiền vé, tôi lên xe và chiếc xe chạy ngay, không quyến luyến tẹo nào.
Anh Canon này sau đó lại chạy hục mạng về nhà xe phía trong, anh cũng lên xe đi Mandalay tối đó.

Khó khăn đầu tiên tại Myanmar đã qua.