những vòng tay vô giá

150410

Sáng nay trong lúc mơ màng ngủ, mình nhận được hai chiếc thư điện tử.
Bức thư thứ nhất từ Tủ Lạnh, động viên mình cố gắng, và kể cho mình trải nghiệm của anh về sự khác biệt của hai môi trường, hai nền văn hóa. Mình chưa trả lời anh. Mình biết ơn anh rất nhiều, về những ý tưởng, những động viên của anh với mình trong suốt bảy năm qua. Có những điều không biết phải tỏ bày ra sao, nhưng luôn tồn tại trong mình. Mình thấy rất hạnh phúc vì có những người bạn như vậy đồng hành.

Bức thư thứ hai từ P&G, nói không thể sắp xếp thời gian cho mình vào hôm nay, và có thể là rất nhiều ngày sau. Mình không gọi tên được cảm xúc của mình lúc ấy. Mình buồn. Mình hụt hẫng. Mình ngu ngốc. Mình đánh mất. Mình nhục nhã. Mình không biết. Đọc xong thư mình nằm trên giường, trống rỗng. Mình không biểu lộ gì, không khóc, không nghĩ. Những sự thất bại, những khó khăn liên tiếp đã tôi luyện mình trở nên vô cảm với những thứ thuần khiết thuộc về cảm xúc như thế. Mình buồn.

Hôm nay mình lại ngồi uống trà với Cái Giếng. Rất lâu. Nói về sự Buông Bỏ và cách Chấp Nhận. Cuộc sống này hư không. Ta tìm Đại Ngã ở nơi nào. Thầy phải tự đốt cây đuốc của mình lên.
Mình hiểu chứ, và mình biết chứ. Nhưng làm sao để mình tha thứ được, chấp nhận được? Mình cũng không biết khi nào đuốc của mình mới cháy tới. Mọi sự lựa chọn đều cần niềm tin. Mình không thể biết sự lựa chọn nào sẽ tốt hơn. Thật sự không thể. Mình không biết khi nào mới thoát được khỏi những tầm thường này.
Đôi khi, thấy bế tắc, trong tự thân.

Mình đã nói về anh, kể về anh cho Khánh Hà nghe, với toàn bộ niềm tin, phục, trọng và yêu mình dành tới. Mình rất vui và tự hào về mối yêu chưa từng dừng bảy năm rưỡi qua.
Mình mừng lắm, vì mình vẫn có nơi để quay về trong những lúc tối tăm và hoang mang nhất.

Quay cuồng trong cuộc sống này, mình thật chẳng thấy ý nghĩa gì.

141108

Mình không gọi tên được cảm xúc lúc này của mình. Lo lắng, buồn, thất vọng và đôi chút sụp đổ.

Dù gì thì điều mình mong muốn nhất vẫn là bình an cho những người thương yêu. Ông bà, cha mẹ bình an. Anh mình bình an, gia đình nhỏ anh mình bình an.

Dù gì mỗi lần nhắc đến anh mình, mình vẫn thấy thương và yêu anh vô hạn, hơn rất rất nhiều điều trên đời. Mình chẳng mong gì hơn..
Anh trai à…

141025 | bà nội.

“Bà sợ một ngày mình sẽ biến thành đứa trẻ
Lạc đường về nhà
Và quên mất những người thương”

Bà nội đã yếu đi nhiều, rất nhiều. Không còn nhớ những chuyện mới xảy ra. Hay đau người và mỗi đêm đều vô thức rên đau trong những cơn mơ.
Có những điều bà đã không còn làm được. Trước đây bà hay thương tôi và gập quần áo cho tôi mỗi ngày. Bà gập quần áo rất vuông vức và thẳng thớm, vì thế tôi rất thích được bà gập quần áo cho. Rồi một hôm nọ, trước khi đi nằm, bà cầm một chiếc áo phông định gập. Loay hoay một hồi, bà vứt chiếc áo xuống cuối giường và bảo, “áo sống gì mà chả gập được”.

Mắt bỗng nhòe đi và lòng ngỡ ngàng nhận ra, bà-đã-già-rồi…

Mỗi đêm đi ngủ vẫn được bà kéo chăn cho lo lạnh, đến bữa cơm bà vẫn gọi ăn lo đói, đi chơi bà vẫn đợi cửa lo ngã.. Bà ơi….

image

Ngày bình yên

Ngày bình yên

Những ngày chủ nhật thư thái đã đi qua rồi. Một quãng đường mới bắt đầu với tất cả chúng tôi. Bao lâu nữa chúng tôi mới lại được gặp nhau trong một sáng chủ nhật bình yên tuyệt đối bằng bữa sáng 5 giờ đồng hồ?
Nhớ nhớ vô cùng, chú bộ đội ở thành phố văn minh, và anh tương lai ở đất nước mặt trời mọc ạ. Tôi nhớ các người, vô cùng.

30.05.2013| Em.

Cảm giác kinh hoàng nhất của đời người có lẽ là khi nhận những cú điện thoại lúc nửa đêm, hay những tiếng khóc thất thanh vang vọng bên tai. Nếu có một ước muốn, tôi ước sao, sẽ chẳng còn những nhà cứu thương, từ “bệnh viện” sẽ không bao giờ xuất hiện trong từ điển.

Con người ta được sinh ra, và rồi sẽ theo cát bụi trở về với hư vô khi hết phận sự của mình trong đời sống. Kiếp luân hồi cứ theo bánh xe mãi quay vòng. Sinh, lão, rồi tử. Trong chúng ta, ai muốn “bệnh”?

Em, níu lấy tay tôi, khóc nấc lên trong cái ôm gắng gượng. Nước mắt em rơi, nước mắt tôi rơi, nước mắt ba mẹ rơi. Có những điều dù cố gắng đến đâu, dù khóc nhiều và nghĩ nhiều đến thế nào, tôi cũng không mang lại được cho em.  Nếu có ai đó bảo tôi phải đánh đổi những năm tháng sống của tôi để em được lành lặn, để em được khỏe mạnh, tôi sẵn sàng chấp nhận. Nhưng cuộc sống vô thường này không cho ai sự ưu ái đó cả. Em đang phải chịu đựng nỗi đau không ai có thể gánh chịu thay.

Những băng ca trắng toát lạnh lẽo, những tiếng thét đau đớn, máu chảy trên đôi bàn chân bé nhỏ của em.

Em của tôi, dũng cảm nhé em.

Hãy nghĩ về tình yêu gia đình dành cho em, về những giọt nước mắt, những tiếng thở dài khắc khoải bên ngoài cánh cửa phòng mổ. Em, rồi sẽ cười bình yên.

Tôi không chắc, rồi mảnh đất quê hương này liệu còn có thể níu giữ được em, sau những đau đớn tổn thương em có. Nhưng em ạ, nơi đây vẫn còn những trái tim dành cho em. Đừng khóc em nhé. Bước chân em, dù thế nào, cũng sẽ thật vững vàng trên đường đời.