buồn

170816

Có những buổi trưa như thế.

Mình trốn tránh khỏi thực tại. Mình không dám ra pantry. Không ăn. Không nói cười. Mình sợ nhìn thấy anh ngồi ngoài đó. Mình sợ cả việc ra pantry mà không nhìn thấy anh. Có những nỗi buồn như thế. Dù mình làm cách nào thì cũng sẽ buồn. Chỉ có duy một nỗi buồn trong mình, ngày qua ngày.

Những buổi trưa đã từng rất đẹp, vô cùng đẹp. Những buổi trưa anh cố nán lại để hai đứa nhìn thấy nhau. Những buổi trưa anh cố gắng ăn trễ hơn cả tiếng đồng hồ để hai đứa cùng ngồi trong một không gian chung. Những buổi trưa dù đã ăn rồi anh vẫn ghé qua chỉ để nhìn nhau chốc lát trong những chuỗi ngày vô cùng bận rộn. Những buổi trưa hai đứa cùng ăn một mình, ngồi hai bàn tách biệt xa cách, ánh mắt không chạm nhau.

Và rồi những buổi trưa trở nên u ám đến tệ bạc. Chuỗi những ngày chờ nhau chẳng còn. Có vô tình cùng một nơi cũng cố tình ngồi lưng đối lưng. Thật sự tệ. Trưa nay mình ăn vội vàng, mong được chợp mắt đôi ba phút. Ấy thế mà nhắm mắt lại thì những hình ảnh đẹp đẽ lại dội về, trong lòng mình chao ôi những là buồn vui là hạnh phúc tổn thương lẫn lộn. Là như vậy sao. Là như vậy sao..

Hãy cứ chỉ đi qua đời nhau như những người dưng, không tạo cảm xúc gì, không một chút gì kết nối, có được không vậy? Những chuyện qua rồi, có thể nào xóa đi được không? Có thể nào, không còn chút dấu tích, được không? Được không?

170811

Có những đêm như vậy.

Mình nằm trong căn phòng này, từ khi trời còn chiều, đến lúc đổ chạng vạng, và màn đêm mịt mờ, không nhấc người dậy bật điện. Mình cứ nằm, cứ nghĩ, rồi thương thân.

Mình nhớ mẹ, thương mẹ. Mình thật là một đứa chẳng ra gì. Mẹ cứ ốm, cứ nằm viện. Mình cứ ở đây, nói cười mỗi ngày. Rad bảo, tại sao vẫn ở đây, sao không về nhà ngay đi. Vừng bảo, sao bà ốm mà Mon không về chăm bà. Ừ, thế đấy. Thế đấy mà.

Mình thương thân mình. Mình nhớ anh bạn đó. Lòng mình tổn thương đến vậy mà sao mình vẫn thương. Mình thậm chí còn không thể khóc. Mình buồn, thật sự buồn. Mình hỏi, anh có chia sẻ được với em những điều đang làm anh suy nghĩ không. I like to keep things private. Mình thật sự buồn.

Và chuyện chỉ là như thế thôi. Vẫn cứ nằm trên giường. Mãi không muốn nhấc người dậy. Làm sao để đối mặt được với nỗi buồn, nỗi cô đơn, và sự thất vọng của chính mình đây. Mình muốn khóc quá. Mình muốn nước mắt chảy ra, mà không làm cách nào cho được.

Có nhiều ngày như thế.

161128

Oài oài oài.

Trời mưa từ chiều, trắng trời trắng đất. Lững thững đi bộ về, áo thấm nước mưa. Bỗng thấy con đường với ánh đèn vàng và những hạt mưa này sao mà buồn đến vậy. Đã bao ngày đợi hắn đến giữa đêm khuya, hai đứa đi bộ dưới ánh đèn vàng. Chuyện đã xa rất xa rồi mà sao vẫn nhớ, vẫn buồn. Nước mắt cứ chảy mãi chảy mãi không thôi. 

Mình đôi lúc tệ bạc thật. Thế này thật là tệ. Mình không muốn yêu ai, cũng không muốn ai đó yêu thương mình hết. Nhưng rồi lại thèm khát sự quan tâm sẻ chia. Ngu ngốc hết sức.

Mỗi ngày Danny đều hỏi chuyện, mình thật tâm vô cùng trân quý. Nhưng lại tệ với người. Như này thật tệ, thật không phải lẽ với tình cảm họ dành cho mình. It’s all my fault, Danny. I shouldn’t have given you any chance to think about me like this. It would be better if we’re just friend.. I don’t know how to keep things in balance.. so bad, buddy..

151120

Mấy hôm nay bận điên đầu. Bận công việc, bận suy nghĩ về công việc, suy nghĩ cả về thời gian sắp tới sẽ làm gì.

Bữa qua chị Hạnh gọi, hỏi em đã bắt đầu hỏi han về hợp đồng tới chưa Hằng? Mình thì về cơ bản là vẫn chưa, nên cũng xấu hổ quá. Bữa chiều qua hỏi chị Linh thì chị nói nếu sếp đồng ý chị sẽ lo cho phần giấy tờ ha. Bữa nay lại hỏi chị Phương xem headcount ra sao. Giờ thì, sao ta? Chắc cũng cần tìm phương án back up dần, chứ thấy mình cũng trên bờ vực nguy hiểm quá.

Tuần trước còn đương tính xin JaeWoo thêm việc, care thêm clients khác, vì công việc mình vẫn có thể take care được. Mà nay lại nghĩ, biết đâu Miles lại nghĩ rằng ngoài này ít việc quá nên mình cần việc để làm thêm. Trời, thế thì phải làm sao ta?

Phương án thì vẫn chưa có mà đầu óc đã thấy quay cuồng vì mọi thứ đang bắt đầu có dấu hiệu chệch khỏi kỳ vọng ban đầu. Sao mà ghê răng vậy chời.

 

Việc thì đang đổ lên đầu như thác lũ. Nào OOH, nào new flagship, rồi HHP display, Cuckoo SM, Mockup ads, rồi cả một dự án AV display rất to nào đó mà tự dưng bị client chỉ mặt bắt làm… Ôi chẳng muốn nghĩ nữa. Dành thời gian làm thì chẳng có thời gian lo cho tương lai của mình, chẳng biết rồi người ta sẽ đối xử với mình ra sao. Dành thời gian để nghĩ về bước đi tiếp theo cho mình thì lại thấy tâm trạng chùng lại, chẳng có sức mà làm việc nữa. Quẩn quanh ghê ha.

 

Chuyện cũng to, nhưng lại chẳng nói được ra với sếp, với đồng nghiệp.

Chuyện cũng bé, nhưng mình mình lại chẳng thấu đáo cho được.

Mùa đông thì mãi chẳng thấy về. Thật muốn khóc quá đê.

150410

Sáng nay trong lúc mơ màng ngủ, mình nhận được hai chiếc thư điện tử.
Bức thư thứ nhất từ Tủ Lạnh, động viên mình cố gắng, và kể cho mình trải nghiệm của anh về sự khác biệt của hai môi trường, hai nền văn hóa. Mình chưa trả lời anh. Mình biết ơn anh rất nhiều, về những ý tưởng, những động viên của anh với mình trong suốt bảy năm qua. Có những điều không biết phải tỏ bày ra sao, nhưng luôn tồn tại trong mình. Mình thấy rất hạnh phúc vì có những người bạn như vậy đồng hành.

Bức thư thứ hai từ P&G, nói không thể sắp xếp thời gian cho mình vào hôm nay, và có thể là rất nhiều ngày sau. Mình không gọi tên được cảm xúc của mình lúc ấy. Mình buồn. Mình hụt hẫng. Mình ngu ngốc. Mình đánh mất. Mình nhục nhã. Mình không biết. Đọc xong thư mình nằm trên giường, trống rỗng. Mình không biểu lộ gì, không khóc, không nghĩ. Những sự thất bại, những khó khăn liên tiếp đã tôi luyện mình trở nên vô cảm với những thứ thuần khiết thuộc về cảm xúc như thế. Mình buồn.

Hôm nay mình lại ngồi uống trà với Cái Giếng. Rất lâu. Nói về sự Buông Bỏ và cách Chấp Nhận. Cuộc sống này hư không. Ta tìm Đại Ngã ở nơi nào. Thầy phải tự đốt cây đuốc của mình lên.
Mình hiểu chứ, và mình biết chứ. Nhưng làm sao để mình tha thứ được, chấp nhận được? Mình cũng không biết khi nào đuốc của mình mới cháy tới. Mọi sự lựa chọn đều cần niềm tin. Mình không thể biết sự lựa chọn nào sẽ tốt hơn. Thật sự không thể. Mình không biết khi nào mới thoát được khỏi những tầm thường này.
Đôi khi, thấy bế tắc, trong tự thân.

Mình đã nói về anh, kể về anh cho Khánh Hà nghe, với toàn bộ niềm tin, phục, trọng và yêu mình dành tới. Mình rất vui và tự hào về mối yêu chưa từng dừng bảy năm rưỡi qua.
Mình mừng lắm, vì mình vẫn có nơi để quay về trong những lúc tối tăm và hoang mang nhất.

Quay cuồng trong cuộc sống này, mình thật chẳng thấy ý nghĩa gì.