Đêm

161228

Thế là hết tiền. Hết sạch tiền. Hết cạn tiền. Chẳng biết 3 tuần tới sẽ lấy tiền ở đâu để ăn nhỉ? Đời cũng thật lạ. Mình cứ kiếm tiền, rồi tiêu tiền đến cạn kiệt không còn một xu. Từng bấy năm đi làm, giờ nhìn vào tài khoản vẫn không thể tin nổi là mình không thể mua được 1 cái điện thoại A5. Ôi thật lạ lùng.

Áo Vàng không nhắn tin gì nữa rồi. Thế cũng tốt. Đỡ hy vọng vào mình. Mình chẳng thể làm gì, chẳng thể yêu, chẳng thể hẹn hò cho vui, cũng chẳng thể chỉ thỏa mãn bất cứ nhu cầu gì cho Áo Vàng. Tuyệt nhiên chẳng có gì. Hai đứa cứ giữ mối quan hệ đồng nghiệp thế này rất hay mà. Đúng không, Áo Vàng?

Nhớ bữa đó đi xem phim muộn, đếch gọi được grab để về nhà, đến lúc bắt được xe rồi thì khu nhà mình lại chặn đường vào từ 11h đêm đến 6h sáng. Thế là mình phải đi bộ về. Các bạn local ở cùng nhà với mình dặn là sau 8h tối thì không được lang thang ngoài đường, nhất là đi một mình, và tuyệt đối không đi bộ một mình. Và thế đó, hôm đó mình đi bộ một mình về nhà lúc 1 giờ sáng. Về gần đến cổng nhà rồi thì Áo Vàng nhắn tin. Mình mới bảo đang đi bộ về. Áo Vàng lập tức bảo mình bị điên, bảo mình là insane, bảo nhẽ ra phải gọi để Áo Vàng đến đưa về chứ ai lại đi bộ giữa đêm. Lúc đó mình cũng thấy chàng đáng yêu phết haha. Nhưng mà có cho tiền mình cũng không dám làm phiền chàng như vậy. Dù sao cũng đã an toàn rồi.

Đường về nhà đêm đó. Tranh thủ lúc dừng lại đọc tin nhắn của chàng, chộp luôn tấm ảnh.

161129

Nhớ bà quá. Thương bà quá. Nằm nghĩ về bà mà không tài nào ngăn nổi dòng nước mắt. Đời này có ai thương con như lòng mẹ, nhỉ. Chỉ tưởng tượng đến hình ảnh đêm lạnh, bà nằm rấm rứt khóc vì các chú, mà lòng mình thắt lại. Bà ơi.. Cuộc đời này biết phải làm sao để luôn mỉm cười được cơ chứ. Sống đến ngày hôm nay, sau bao nhiêu cơ cực, bà vẫn phải rơi lệ cùng những nỗi buồn đau thiên thu.. Bà ơi. Đau lòng quá đi mất. Giá như lúc này được nằm bên cạnh bà, chỉ để quàng tay qua người bà và bảo bà đi ngủ. Ôi sao lại xa xôi thế này.. 

161128

Oài oài oài.

Trời mưa từ chiều, trắng trời trắng đất. Lững thững đi bộ về, áo thấm nước mưa. Bỗng thấy con đường với ánh đèn vàng và những hạt mưa này sao mà buồn đến vậy. Đã bao ngày đợi hắn đến giữa đêm khuya, hai đứa đi bộ dưới ánh đèn vàng. Chuyện đã xa rất xa rồi mà sao vẫn nhớ, vẫn buồn. Nước mắt cứ chảy mãi chảy mãi không thôi. 

Mình đôi lúc tệ bạc thật. Thế này thật là tệ. Mình không muốn yêu ai, cũng không muốn ai đó yêu thương mình hết. Nhưng rồi lại thèm khát sự quan tâm sẻ chia. Ngu ngốc hết sức.

Mỗi ngày Danny đều hỏi chuyện, mình thật tâm vô cùng trân quý. Nhưng lại tệ với người. Như này thật tệ, thật không phải lẽ với tình cảm họ dành cho mình. It’s all my fault, Danny. I shouldn’t have given you any chance to think about me like this. It would be better if we’re just friend.. I don’t know how to keep things in balance.. so bad, buddy..

150326

Dùng chung nhiều khi rất buồn cười.

Haha. Mình vừa vào pub để xem phim The Theory of everything, được 2 phút thì thấy ngay viber của anh An. Ôi đúng là buồn cười.
Hồi nọ, khi vẫn dùng hayhaytv, mình với anh mình hay trêu nhau bằng trò ngồi cách nhau đúng 3 bước chân và cùng xem phim, hết đứa này bị kick ra rồi đến đứa kia. Vui không tả siết!
Cũng cái thời dùng hayhaytv đó, mình dùng chung tài khoản của anh Lê Anh, cùng với anh mình, chị dâu mình, và vợ anh Lê Anh nữa. Thế là có những hôm liên hồi bị kick. Haha. Nhưng nhiều lúc mình cũng rất trơ trẽn. Đang xem, bị kick ra, rồi mình lại quyết tâm signin lại để kick lại người kia. Haha. Nghĩ lại thấy rõ là vui.

Hôm qua mình được Đức Anh điên khen một câu. Mà thấy vui suốt cả ngày hôm nay. Mình sẽ cố gắng vì những điều nhỏ bé như vầy. Nhất định sẽ không phụ lòng anh hói!

Bị đuổi khỏi pub nên đành lấy wordpress làm nhà trong lúc đợi chờ. Haha

150209

Vừa rồi mình đi uống. Lâu rồi không uống Nậm Pung, xé cả cổ họng. Mình đã chỉ uống thôi, không động đũa ăn gì cả.
Đi làm về mệt chỉ muốn nằm, cố mãi mới nhấc người dậy đi ra lấy hàng được. Thế nào lại gặp cả chú An và chú Béo ở quán. Chú An ngồi với bạn, toàn người mình không quen nên chỉ chào chú rồi thôi. Gọi anh để lấy đồ, chủ bụng lên lấy rồi về ngủ. Thế mà lại thấy chua Béo với anh Bình, anh Huân đang ngồi ăn lẩu. Ngồi chơi nói mấy câu, uống vài giọt. Về nhà đã gần nửa đêm.
Tâm trạng những ngày gần đây thật không tốt. Mình chỉ muốn đi ngoài đường, ngồi hàng trà nóng vỉa hè, nói vài điều trăn trở. Thế thôi. Nhưng khó.
Mình quý anh Bình, thật sự rất quý. Hôm nay mình đã muốn ngồi với anh Bình, nói với anh Bình những câu chuyện hàng ngày nhưng thật lòng, như mình vẫn hay làm với anh Việt Anh. Trong những điều muốn nói, có 1 điều mà mình đã rất buồn, rất mặc cảm, mình đã khóc rất nhiều, rất nhiều.
..

141108

Mình không gọi tên được cảm xúc lúc này của mình. Lo lắng, buồn, thất vọng và đôi chút sụp đổ.

Dù gì thì điều mình mong muốn nhất vẫn là bình an cho những người thương yêu. Ông bà, cha mẹ bình an. Anh mình bình an, gia đình nhỏ anh mình bình an.

Dù gì mỗi lần nhắc đến anh mình, mình vẫn thấy thương và yêu anh vô hạn, hơn rất rất nhiều điều trên đời. Mình chẳng mong gì hơn..
Anh trai à…

141106

Cũng chẳng biết viết gì, nhưng lại rất muốn viết thứ gì đó.

Có những người cứ trở đi trở lại trong tâm trí tôi, như vết khắc không thể mờ trên gốc cây. Hình bóng người khiến tôi luôn an tâm và vui vẻ với cuộc sống, không chút suy tính. Cũng khiến tôi không thể có cảm giác với bất cứ người đàn ông nào.

Có những ngày cười nói đến mỏi tai mỏi miệng..

141101 | Lòng Mẹ

Lớn lên rồi cứ nghĩ đã hiểu lòng mẹ, thấu những ruột gan của mẹ, nhưng nào có phải.
Sâu nằm ngủ, ho khùng khục, thi thoảng cựa người và ngồi bật dậy, thân làm cô thấy lo ngay ngáy, giật mình thon thót thương con giấc ngủ chẳng tròn. Con nằm bám lấy chân cô mà đi tới giấc ngủ, rơm rớm nước mắt sợ không có người bên cạnh. Thương con để đâu cho hết con ơi..