dở

170816

Có những buổi trưa như thế.

Mình trốn tránh khỏi thực tại. Mình không dám ra pantry. Không ăn. Không nói cười. Mình sợ nhìn thấy anh ngồi ngoài đó. Mình sợ cả việc ra pantry mà không nhìn thấy anh. Có những nỗi buồn như thế. Dù mình làm cách nào thì cũng sẽ buồn. Chỉ có duy một nỗi buồn trong mình, ngày qua ngày.

Những buổi trưa đã từng rất đẹp, vô cùng đẹp. Những buổi trưa anh cố nán lại để hai đứa nhìn thấy nhau. Những buổi trưa anh cố gắng ăn trễ hơn cả tiếng đồng hồ để hai đứa cùng ngồi trong một không gian chung. Những buổi trưa dù đã ăn rồi anh vẫn ghé qua chỉ để nhìn nhau chốc lát trong những chuỗi ngày vô cùng bận rộn. Những buổi trưa hai đứa cùng ăn một mình, ngồi hai bàn tách biệt xa cách, ánh mắt không chạm nhau.

Và rồi những buổi trưa trở nên u ám đến tệ bạc. Chuỗi những ngày chờ nhau chẳng còn. Có vô tình cùng một nơi cũng cố tình ngồi lưng đối lưng. Thật sự tệ. Trưa nay mình ăn vội vàng, mong được chợp mắt đôi ba phút. Ấy thế mà nhắm mắt lại thì những hình ảnh đẹp đẽ lại dội về, trong lòng mình chao ôi những là buồn vui là hạnh phúc tổn thương lẫn lộn. Là như vậy sao. Là như vậy sao..

Hãy cứ chỉ đi qua đời nhau như những người dưng, không tạo cảm xúc gì, không một chút gì kết nối, có được không vậy? Những chuyện qua rồi, có thể nào xóa đi được không? Có thể nào, không còn chút dấu tích, được không? Được không?

170811

Có những đêm như vậy.

Mình nằm trong căn phòng này, từ khi trời còn chiều, đến lúc đổ chạng vạng, và màn đêm mịt mờ, không nhấc người dậy bật điện. Mình cứ nằm, cứ nghĩ, rồi thương thân.

Mình nhớ mẹ, thương mẹ. Mình thật là một đứa chẳng ra gì. Mẹ cứ ốm, cứ nằm viện. Mình cứ ở đây, nói cười mỗi ngày. Rad bảo, tại sao vẫn ở đây, sao không về nhà ngay đi. Vừng bảo, sao bà ốm mà Mon không về chăm bà. Ừ, thế đấy. Thế đấy mà.

Mình thương thân mình. Mình nhớ anh bạn đó. Lòng mình tổn thương đến vậy mà sao mình vẫn thương. Mình thậm chí còn không thể khóc. Mình buồn, thật sự buồn. Mình hỏi, anh có chia sẻ được với em những điều đang làm anh suy nghĩ không. I like to keep things private. Mình thật sự buồn.

Và chuyện chỉ là như thế thôi. Vẫn cứ nằm trên giường. Mãi không muốn nhấc người dậy. Làm sao để đối mặt được với nỗi buồn, nỗi cô đơn, và sự thất vọng của chính mình đây. Mình muốn khóc quá. Mình muốn nước mắt chảy ra, mà không làm cách nào cho được.

Có nhiều ngày như thế.

161228

Thế là hết tiền. Hết sạch tiền. Hết cạn tiền. Chẳng biết 3 tuần tới sẽ lấy tiền ở đâu để ăn nhỉ? Đời cũng thật lạ. Mình cứ kiếm tiền, rồi tiêu tiền đến cạn kiệt không còn một xu. Từng bấy năm đi làm, giờ nhìn vào tài khoản vẫn không thể tin nổi là mình không thể mua được 1 cái điện thoại A5. Ôi thật lạ lùng.

Áo Vàng không nhắn tin gì nữa rồi. Thế cũng tốt. Đỡ hy vọng vào mình. Mình chẳng thể làm gì, chẳng thể yêu, chẳng thể hẹn hò cho vui, cũng chẳng thể chỉ thỏa mãn bất cứ nhu cầu gì cho Áo Vàng. Tuyệt nhiên chẳng có gì. Hai đứa cứ giữ mối quan hệ đồng nghiệp thế này rất hay mà. Đúng không, Áo Vàng?

Nhớ bữa đó đi xem phim muộn, đếch gọi được grab để về nhà, đến lúc bắt được xe rồi thì khu nhà mình lại chặn đường vào từ 11h đêm đến 6h sáng. Thế là mình phải đi bộ về. Các bạn local ở cùng nhà với mình dặn là sau 8h tối thì không được lang thang ngoài đường, nhất là đi một mình, và tuyệt đối không đi bộ một mình. Và thế đó, hôm đó mình đi bộ một mình về nhà lúc 1 giờ sáng. Về gần đến cổng nhà rồi thì Áo Vàng nhắn tin. Mình mới bảo đang đi bộ về. Áo Vàng lập tức bảo mình bị điên, bảo mình là insane, bảo nhẽ ra phải gọi để Áo Vàng đến đưa về chứ ai lại đi bộ giữa đêm. Lúc đó mình cũng thấy chàng đáng yêu phết haha. Nhưng mà có cho tiền mình cũng không dám làm phiền chàng như vậy. Dù sao cũng đã an toàn rồi.

Đường về nhà đêm đó. Tranh thủ lúc dừng lại đọc tin nhắn của chàng, chộp luôn tấm ảnh.

161225

Lần đầu tiên mình nhận được nhiều lời chúc Giáng Sinh như thế. Mình đang ở nơi khác thật rồi.

Mình là đứa dậy thì trăm lần mà không thành công, cứ mãi nhớ về những ngày tháng cũ, mãi níu giữ những điều không còn thuộc về mình. Những hiển hiện trước mắt, mình không cảm nhận được. Thật đáng tiếc thay.

Những người bạn mới ở đây, họ đến với mình vì điều gì vậy? Mình cũng không rõ nữa. Mình là đứa tin người lắm, mình chả đề phòng ai bao giờ. Như bữa đi ăn với Danny, mình chẳng biết đó là ai, là người thế nào, mà vẫn đi nhiệt tình vui vẻ lắm. Hôm rồi Danny hỏi, sao hôm đó lại đồng ý đi? Mình mới ngớ ra. Ừ nhỉ, tại sao nhỉ? Mà tại sao người ta lại có câu hỏi tại sao đó nhỉ? Có buồn cười không chứ?

Mình đắn đo quá. Cuộc đời mình sẽ trôi qua như thế nào, mình chẳng biết được. Có những điều mãi mãi là điều mông lung. Và cũng có những điều tuyệt đối rõ ràng: Mình không muốn yêu ai cả, cũng không muốn bất cứ ai yêu mình, không muốn bất cứ ai đến với mình với suy nghĩ gắn bó dài lâu. Mình sợ. Thật sự rất sợ.

capture

 

160505

Ôi như điên. Tự dưng lại có lịch đi công tác trùng đúng lịch phỏng vấn. Hiu hiu. Phại làm xao đây? Mình muốn đi công tác với JaeWoo để nói chuyện với ảnh chút xíu. Cơ mà nếu vầy thì mình cũng phải đi với Min Hwang nữa, làm sao đỡ được đây? Với cả, nếu đi công tác thì khả năng to như con bò là sẽ không đi phỏng vấn được. Mà mình thích chỗ này vđ. Ẹc ẹc.

Đã thế còn phải chờ Min Hwang confirm giờ giấc nữa chứ. Dồ quá.

Mai đi T2 sớm. Cứ đi suốt đi suốt, cũng đỡ thấy nhớ nhung buồn bực. Nhưng sểnh ra là lại nghĩ nghĩ. Chả hiểu đầu mình làm từ cái gì nhỉ? Sao không nghĩ ra được những thứ hay ho mà chỉ toàn nghĩ vớ vỉn thôi vại?

150305

Cái kính đang có vấn đề, lệch sang một bên và ốc rất lỏng. Thời điểm khoảng một năm trước, mình sẽ chẳng thèm quan tâm đến việc này. Cứ kệ cái kính đi, miễn là mình vẫn nhìn rõ hơn khi có nó, và nó lành lặn là được. Dần dần mình nhìn mọi thứ quanh mình khắt khe hơn. Những thứ trước đây mình thấy chẳng vấn đề gì, thực ra tồn tại vô cùng nhiều vấn đề. Người ta bảo càng đọc nhiều, càng biết nhiều sẽ càng bao dung hơn. Cớ sao mình càng đọc, càng vỡ ra nhiều thứ, thì nhìn mọi sự lại khắt khe hơn?

Mình yêu cầu mọi thứ được hoàn thành ở mức độ cẩn trọng cao hơn. Ít nhất phải cẩn trọng, chiều sâu mình chưa bàn tới. Mình ghét các bạn làm kinh doanh mà không biết làm một cái báo giá tử tế, làm hợp đồng thì chỗ thò chỗ thụt. Những thứ ấy đâu cần đến động não? Các bạn chỉ cần chú ý đến nó một chút thôi mà. Mình cũng từng là người làm hợp đồng, làm rất nhiều. Mình cũng đã phạm sai lầm, nhỏ có, lớn có. Có những sai sót không ảnh hưởng gì đến công việc, chỉ là những lỗi trình bày, nhưng khi nhìn lại mình thấy mình ngớ ngẩn vô cùng. Và tự mình thấy có lỗi, với cấp trên, với cấp dưới, với đối tác. Mình không bao giờ muốn vì những lỗi ngớ ngẩn của mình mà hậu quả nghiêm trọng xảy đến. Mình chỉ cố gắng đê làm được một thứ hoàn hảo nhất có thể trên phương diện cá nhân mình. Đương nhiên, với người khác, họ có thể thấy nó chưa hoàn hảo, nhưng mình, trước tiên sẽ nghĩ xem họ nói đúng ở đâu, sai ở đâu, rồi mình cần bảo vệ ý kiến của mình ở chỗ nào, tiếp thu ý kiến của họ ở chỗ nào. Chính những lúc như thế là lúc mình học thêm được nhiều điều mới, thông qua sự mâu thuẫn. Ừm.

Viết đến đây rồi chẳng biết tiếp tục thế nào nữa?!

Mình vẫn luôn cố gắng trau dồi kiến thức hàng ngày, bằng việc đọc. Mình mong những người bạn (thật sự) của mình cũng làm điều đó mỗi ngày. Mình không thích nghe những cụm từ vô nghĩa như công việc chán, công việc vất vả, tất cả đổ lên đầu… Sao không nghĩ xem làm cách nào để không thế nữa, nguyên nhân tới từ đâu? Sao không nghĩ mình có lỗi gì trong việc đó? Ai cũng gặp những giai đoạn và những vấn đề như vậy, mọi người đều giải quyết được, tại sao mình lại không? Chỉ là sự cố gắng của bản thân với những vấn đề nội tại thôi mà.

Ai rồi cũng lớn lên, cũng phải tự mình đương đầu với những điều mình không mong muốn. Cố lên các bạn ạ. :).

27.11.13 | Mùa đông.

Mùa đông rồi. Lạnh.

Những ngày về muộn, trời mưa rả rích như này, lại trở về với cái ham muốn cháy bỏng, là có người yêu bên cạnh, xong sẽ bảo là “tôi đi học về muộn, mà trời thì vừa lạnh vừa mưa, ông đến đón tôi đi chứ?”! Haha.

Cũng không còn lâu nữa nhỉ, ngày lại đi mua vòng đeo vào tay chàng đó hihi.

Tự dưng nhớ nhớ nhớ đến vô cùng những ngày mùa thu, tôi bị ốm và chàng đòi đến thăm tôi giữa đêm hôm khuya khoắt, mà tôi bảo chàng ở nhà chàng không nghe, chàng làm tôi cứ khóc khóc. Rồi chàng xuống nhà kéo cửa sắt đến xoẹt một phát, làm cha mẹ chàng tỉnh giấc, tưởng ông con trốn nhà đi bụi, liền khóa cửa, cha chàng liền bê chăn gối sang ngủ cạnh chàng. Ha ha.

Ngốc nghếch thật đó, chàng trai.

Dở hơi thật đó, cô gái.

Lạnh lạnh. Mùa đông đến rồi. Tuyết rơi rồi. :)

30.09.2013

Ngày tháng, dù thế nào cũng vẫn qua đi.

Mai là tháng mới, là ngày mới, là quý mới. Hứa hẹn một tỷ thứ việc sẽ đổ vào đầu sau buổi họp chiều nay. Nào cố lên cố lên.

Ừ, dù như nào cũng sẽ sống được, và nhất định là sống tốt rồi.

—————–

Tôi nhớ trong lời Phật dạy, “the trouble is you think you have time” (xin phép viết lại bằng thứ tiếng đã đọc).

Ừ. Vấn đề chính là tôi nghĩ tôi còn thời gian.

Cho những tháng ngày mơ mộng, nhớ nhung về một mối tình chưa bao giờ thành hình, về một người đàn ông mãi như một đứa trẻ nhỏ, với những lời trêu ghẹo không bao giờ ngưng. Ấy thế nhưng mà tôi cứ nhớ tới người, tôi cứ mải miết nói chuyện và bàn với người về những ngày chúng tôi sẽ gặp lại nhau.. Tình yêu, giá mà, nó có thể cứ nguyên khiết như vậy.

Cho những đêm ngày lăn lộn trong đống suy nghĩ bùng nhùng về công việc, về đam mê, về tương lai. (..)

Từ những ngày nghỉ trong tâm trạng bị cưỡng bức nghỉ thế này, mọi góc nhìn về cuộc sống thay đổi. Cuộc sống chỉ còn một nửa, mà đôi khi, còn tệ hơn thế.

Đã đến lúc thôi không còn đếm từng ngày với hy vọng nó sẽ dừng lại.

Đã có những đêm nằm vật vã trong cơn bóng đè không lối thoát, rồi nức nở bật dậy trong đêm với những giọt nước mắt dài.

Đã có những ngày bệnh viện, những ngày thuốc thang đến mụ mị đầu óc, đến nhức buốt thân thể.

Đã có những lúc chỉ lẩm bẩm ao ước trước khi chìm vào giấc ngủ vội vàng, rằng khi tỉnh dậy, cuộc sống sẽ trở lại bình thường.

[..]

Bám vào tình yêu để sống. Bám thật chặt.

Vì bố mẹ, vì gia đình, vì những người tình của cuộc đời tôi.

Em ơi. Em đừng để nó kéo em xuống nhé.

Tôi chưa nói lại gì với anh, vì những niềm tin anh đặt vào tôi quá lớn. Một lời cảm ơn, liệu có đủ?