friends

180614

Hôm nay là ngày cuối của tháng Ramadhan, văn phòng vắng hoe. Các bạn về quê mừng lễ như mình về nhà ăn Tết vậy đó.

Chiều qua ở lại văn phòng muộn, Amar đi sang hỏi chuyện, rồi nói, “đừng đi, ở lại đây.” Ưm, cảm động thế. Mình mới hỏi, ơ sao mày bít hay vậy. Bạn bảo, quá  dễ dàng, nhìn qua là đoán được.

Mình ngạc nhiên ghê lun. Có những mối quan tâm như vậy, mình không bao giờ ngờ đến, có thể biết đến hoặc không, nhưng đã, đang, và mãi tồn tại song song. Ấm áp nhỉ. Té ra, với vài người, mình cũng tạo ra ripples gì đó với cuộc sống của họ. Là những người mình không bao giờ ngờ tới. Dễ thương ghê.

Cái mình nói, thôi cũng đủ lâu rồi, về thôi bạn ơi, ở mãi sao được. Bạn lại hỏi, về làm gì, ở đây lấy chồng cũng được mà, mọi thứ cũng ổn đó chứ. Ủa chứ vậy lấy ai? Lấy-tao-nè! Rồi hai đứa phá lên cười như bọn dở. Đó, mấy câu chuyện làm quà của hai đứa mình nó như thế đó. Vớ vẩn thôi nhưng trân quý vô cùng.

Mình thấy mình may mắn lắm. Dù rằng đêm về vẫn nằm nghĩ ngợi bạc tóc mất ngủ sáng dậy xấu xí. Dù rằng hôm này hôm nọ vẫn khóc lóc ủ rũ. Nhưng về cơ bản thì là be blessed.

Advertisements

161225

Lần đầu tiên mình nhận được nhiều lời chúc Giáng Sinh như thế. Mình đang ở nơi khác thật rồi.

Mình là đứa dậy thì trăm lần mà không thành công, cứ mãi nhớ về những ngày tháng cũ, mãi níu giữ những điều không còn thuộc về mình. Những hiển hiện trước mắt, mình không cảm nhận được. Thật đáng tiếc thay.

Những người bạn mới ở đây, họ đến với mình vì điều gì vậy? Mình cũng không rõ nữa. Mình là đứa tin người lắm, mình chả đề phòng ai bao giờ. Như bữa đi ăn với Danny, mình chẳng biết đó là ai, là người thế nào, mà vẫn đi nhiệt tình vui vẻ lắm. Hôm rồi Danny hỏi, sao hôm đó lại đồng ý đi? Mình mới ngớ ra. Ừ nhỉ, tại sao nhỉ? Mà tại sao người ta lại có câu hỏi tại sao đó nhỉ? Có buồn cười không chứ?

Mình đắn đo quá. Cuộc đời mình sẽ trôi qua như thế nào, mình chẳng biết được. Có những điều mãi mãi là điều mông lung. Và cũng có những điều tuyệt đối rõ ràng: Mình không muốn yêu ai cả, cũng không muốn bất cứ ai yêu mình, không muốn bất cứ ai đến với mình với suy nghĩ gắn bó dài lâu. Mình sợ. Thật sự rất sợ.

capture

 

160520

Chuyện là hôm nay kể cho chị Trang nghe câu chuyện tềnh ngắn ngủi roài. Sáng nay chị trang bảo, này ở công ty cũ chị cũng thân với một đứa sinh năm 91, cũng tên là Hằng nhé. Nghe xong mình vui ơi là vui. Hóa ra chị Trang cũng coi mình là một bạn thân ở chỗ làm đó. Sáng sớm nay, 6h hơn xíu, chị Trang đã nhắn tin bảo hôm nay chị mang cơm đi cho ăn nhé. Lo cho mình như một người mẹ vậy đó. Không sao mà buồn được ấy.
Hôm nay thực ra vẫn buồn chuyện kia lắm. Chảy nước mắt mấy lần mà toàn phải quay đi để gạt đi. Mình vẫn mau nước mắt quá. Thế rồi kể chị Trang nghe. Thế là hai chị em lại gần nhau hơn một xí. Thích quá đi.

Chiều nay confirm vé với bé Trâm rùi. Đi Đà Nẵng đến tối thứ Hai vìa. Lòng muốn ghé qua Huế quá mà phải tính toán đã. Cơ mà thế là coi như được đi chơi hè rùi hihi. Đi vìa rùi phải tính sao với Min Hwang hông bít đây.