Mẹ

180214

Tết đến rồi. Mùa xuân này đang về trên quê hương rồi.

Hăm chín Tết. Mẹ đã được nghỉ làm. Ban sáng nhắn tin thấy kêu đang dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị Tết. Mình thì ngồi mát ở văn phòng, cũng chẳng có mấy việc làm do opcos cũng thay phiên nhau nghỉ lễ. Thế là lòng mình lại chộn rộn. Mình khóc.

Mình rủ bạn mai đi ăn bữa cơm thân mật. Phải đúng lúc bạn cũng đang buồn tình. Thế là mai hai đứa sầu thảm sẽ dắt nhau đi ăn đồ Việt. Mình sẽ coi đó là bữa Tất niên bên gia đình của mình. Dù gì, ở đây, cũng chỉ có lác đác vài người luôn bên mình, chăm lo và hỏi han mình. Mình trân quý họ đến tận lòng.

Mình nghĩ, đêm mai Giao thừa thể nào mình cũng nằm khóc rưng rức. Giờ nghĩ đến thôi đã nước mắt giàn giụa rồi đâu cần đợi đến giây phút ấy. Năm mới năm me mà như vậy thì thảm quá nhỉ? Nhưng làm gì được đây. Giờ đó chắc chắn chưa ngủ được. Mà một mình phi lên Ampang ngắm thành phố dưới chân thì hèn, không dám làm. Nhục, nhục lắm nhục.

Mình nhớ nhà lắm, nhớ cảm giác ở nhà, bao bọc bởi gia đình, ấm cúng bên nhau dù chẳng làm gì. Ở đây mình cũng nấu canh măng, cũng rán nem, cũng muối rau muối hành, cũng đủ mứt tết các loại, chút còn bày đặt mua quả về bày mâm, ra vẻ phết chứ chẳng đùa. Nói trộm chứ ở một mình cũng phải Tết cho đàng hoàng chứ.

Và thế là Tết. Thế là mùa xuân về với bản làng mình, mùa xuân mới cũng về với lòng mình với đời mình đi thôi. Hoặc tự mình tiến tới mùa xuân cũng hay. Rộn ràng hoa lá rực rỡ đất trời.

 

Advertisements

141101 | Lòng Mẹ

Lớn lên rồi cứ nghĩ đã hiểu lòng mẹ, thấu những ruột gan của mẹ, nhưng nào có phải.
Sâu nằm ngủ, ho khùng khục, thi thoảng cựa người và ngồi bật dậy, thân làm cô thấy lo ngay ngáy, giật mình thon thót thương con giấc ngủ chẳng tròn. Con nằm bám lấy chân cô mà đi tới giấc ngủ, rơm rớm nước mắt sợ không có người bên cạnh. Thương con để đâu cho hết con ơi..

140328. Mẹ

Một ngày hai-mươi-tám tháng Ba nữa đã qua. Mẹ đã già thêm một tuổi. Mẹ đã lại có những tháng ngày không dễ dàng gì.

 

Con đã rất buồn. Thực sự rất buồn, trống rỗng, thất vọng, ngập tràn hoài nghi. Con thấy rất đau lòng. Con chỉ mong rằng, con đã mạnh mẽ hơn, để điều ấy không xảy ra, để bảo vệ mẹ khỏi tất cả những điều bẩn thỉu đó, mẹ ạ.

Mỗi lần nghĩ lại về điều xảy ra ba-mươi giờ đồng hồ trước, con không thể cầm được nước mắt. Mẹ, những năm tháng qua mẹ đã sống như thế sao?

Giây phút con bước đi, lòng con ngổn ngang những hậm hực, những bực tức. Làm sao để bảo vệ được mẹ hả mẹ ơi? Con không đủ dũng cảm để ở lại, con còn không đủ dũng cảm để gọi anh, con chỉ nhắn tin cho anh, bảo anh về đi. Con đã khóc đến không mở được mắt ra.

 

Mẹ ơi, tuổi mới, con mong và cầu chúc mẹ bình an.