Nhà

161129

Nhớ bà quá. Thương bà quá. Nằm nghĩ về bà mà không tài nào ngăn nổi dòng nước mắt. Đời này có ai thương con như lòng mẹ, nhỉ. Chỉ tưởng tượng đến hình ảnh đêm lạnh, bà nằm rấm rứt khóc vì các chú, mà lòng mình thắt lại. Bà ơi.. Cuộc đời này biết phải làm sao để luôn mỉm cười được cơ chứ. Sống đến ngày hôm nay, sau bao nhiêu cơ cực, bà vẫn phải rơi lệ cùng những nỗi buồn đau thiên thu.. Bà ơi. Đau lòng quá đi mất. Giá như lúc này được nằm bên cạnh bà, chỉ để quàng tay qua người bà và bảo bà đi ngủ. Ôi sao lại xa xôi thế này.. 

160617

Chuyện tối qua.
Tùng: Ê, nhà có sữa đậu không?
Hằng: Có chè đỗ đen thôi.
Tùng: Ừ được đấy, về trước cửa nhà trải chiếu ngồi đi, khỏi đi trà đá.
Hằng: Được lun.
Thế là ba đứa ngồi nói nhảm đến khi sang ngày mới. Hệt như mùa hè năm nọ.

160522

Xuất sắc lun.
Mình đang ở Đà Nẵng. Quyết định Hằng đi công tác rất chóng vánh, Hằng cũng không ngờ tới nữa. Thành thử Hằng không hẹn được ai ở thành phố này cả. Hằng lại tiếp tục trải nghiệm việc đi chơi một mình ố là la.

Sáng nay dậy sớm đi chợ mua quà cho công ty, đợi mai gặp chị Hạnh thì đưa. Mua luôn cả đồ ăn sáng, về ăn chung với bà. Rủ bà đi ra sân bay cùng mà bà chẳng đi, thế là mẹ già lại bảo mẹ đi với. Ừa thì đi ngắm phố ngắm phường. Mình tính giờ đi hơi sớm quá, làm thủ tục xong chẳng biết đốt thời gian vào đâu, lại đành đi check vendor 😰 lên máy bay thì gặp một đống trẻ con, thảm họa vãi. Chúng nó cứ réo rắt khóc làm mình không thể bình tĩnh đọc sách cho nổi, lại đành phải ngủ hihi.

Vô đây rùi đi ăn cơm thố ở Tiệm ăn Chợ Lớn. Được, vote 4.8/5 vì có thể làm một đứa ghét cơm như mình ăn hết suất luôn. Khá là bất ngờ. Đang tính trưa mai qua ăn tiếp hị hị. Ăn xong mình qua Bảo tàng điêu khắc Chăm ở ngay chân cầu Rồng. Vé 40k lận mà bên trong không có nhiều thứ mấy. Thực ra vô đây thì nên bỏ tiền ra để nghe thuyết minh, cơ mà đi 1 mình thấy phí tiền ghê luôn. Cũng nhiều thứ hay lắm. Trời ơi từ đầu những năm 1900 họ đã khai quật được những thứ này và đưa vô bảo tàng này để lưu giữ. Thật vĩ đại quá. Bảo tàng này nhỏ xíu xíu, nhưng hướng đón gió nên rất mát. Mình ngồi ở đó hóng gió mãi.

Chiều mình phi xe lên Hải Vân như đã định. Trên đường cũng nghĩ hay phi thẳng ra Huế một lèo cho lòng đỡ lăn tăn. Cơ mà thế thì phải đi đêm về lại Đà Nẵng, nên thôi. Vòng tới vòng lui trên đèo để tìm nơi ngồi ngắm cảnh, riết rồi cũng thấy. Nhìn xuống Nam Ô thấy bãi cát đẹp phết, không rõ ở đó có làm du lịch gì không nhỉ. Mình ngồi với lon Larue làm bạn, nghĩ về đồ thùng rác. Dở hơi thí mồ lun á. Trẫm chả thèm.

Đó rùi về đi ăn tối với Đức An. No muốn chết nhưng vẫn ăn rất lắm. Đi ăn bún bò siêu nhiều thịt, rồi ăn tào phớ xe lam, rùi qua cafe ngồi nghe Cát Tiên chuyện trò. Ôi mình thích chị quá. Duyên số run rủi sao lại vào đúng lúc mình đang gieo những hạt giống đầu tiên về kế hoạch nông dân. Ôi ôi. Loài người tham lam điên khùng, loài người ngớ ngẩn ích kỷ. Thoát ra khỏi vòng xoáy mới biết mình mạnh đến đâu. Nào nào, hãy nghiêm túc về điều này.
Mình thích quá luôn. Chưa biết duyên sẽ đến đâu vì chị sẽ không ở đây nữa. Nhưng tin rằng những điều chị nói hôm nay, ít nhiều tác động đến mình. Cảm ơn chị.

151222

Lại một tháng nữa trôi qua. Còn vài ngày là hết năm. Ôi mình vẫn không tin vào điều đó. Thời gian thật tàn nhẫn quá.

Hôm qua mình nghỉ làm, ở nhà ngủ cả sáng, rồi dậy làm việc và học bài đến đêm. Tắm rửa rồi lên giường ngủ. Có đôi lúc mình cứ vật vờ như vậy. Giữa ngã ba ngã tư mà chẳng dám quyết là đi đường nào.

Bà nội giận hai chú cháu vì việc mua ghế để vào phòng mà không hỏi bà. Kỳ thực mình cũng thấy có lỗi nên đã hỏi bà trước xem làm vầy có được không. Mà bà bảo không thích. Mình cũng nói với chú vầy rồi mà chú vẫn quyết mua. Thế là mình để chú mua và tự dàn xếp với bà. Đêm mình nằm ôm bà ngủ mà thấy thương bà đến vô cùng. Tối qua rủ bà đi ăn tối, ban đầu định ăn bún miến gì đó, kiểu bà thích, nhưng ra đường rồi lại sang hàng đồ nướng. Bà vẫn ăn rất vui, làm mình cũng mừng.

 

Tuần trước chị Hạnh nói khả năng mình sẽ vào SG làm, JW đã raised request và Miles approved. Chị Hạnh nói chờ HR contact nữa xem sao. Vầy mà chờ  hoài đến giờ chưa thấy có động tĩnh gì. Lo lo là. Katalk cho JW mà chưa thấy trả lời nữa.

Nếu đi, mình sẽ nhớ bà lắm. Không biết bà có đồng ý đi cùng mình không nữa?

141108

Mình không gọi tên được cảm xúc lúc này của mình. Lo lắng, buồn, thất vọng và đôi chút sụp đổ.

Dù gì thì điều mình mong muốn nhất vẫn là bình an cho những người thương yêu. Ông bà, cha mẹ bình an. Anh mình bình an, gia đình nhỏ anh mình bình an.

Dù gì mỗi lần nhắc đến anh mình, mình vẫn thấy thương và yêu anh vô hạn, hơn rất rất nhiều điều trên đời. Mình chẳng mong gì hơn..
Anh trai à…

141101 | Lòng Mẹ

Lớn lên rồi cứ nghĩ đã hiểu lòng mẹ, thấu những ruột gan của mẹ, nhưng nào có phải.
Sâu nằm ngủ, ho khùng khục, thi thoảng cựa người và ngồi bật dậy, thân làm cô thấy lo ngay ngáy, giật mình thon thót thương con giấc ngủ chẳng tròn. Con nằm bám lấy chân cô mà đi tới giấc ngủ, rơm rớm nước mắt sợ không có người bên cạnh. Thương con để đâu cho hết con ơi..

141025 | bà nội.

“Bà sợ một ngày mình sẽ biến thành đứa trẻ
Lạc đường về nhà
Và quên mất những người thương”

Bà nội đã yếu đi nhiều, rất nhiều. Không còn nhớ những chuyện mới xảy ra. Hay đau người và mỗi đêm đều vô thức rên đau trong những cơn mơ.
Có những điều bà đã không còn làm được. Trước đây bà hay thương tôi và gập quần áo cho tôi mỗi ngày. Bà gập quần áo rất vuông vức và thẳng thớm, vì thế tôi rất thích được bà gập quần áo cho. Rồi một hôm nọ, trước khi đi nằm, bà cầm một chiếc áo phông định gập. Loay hoay một hồi, bà vứt chiếc áo xuống cuối giường và bảo, “áo sống gì mà chả gập được”.

Mắt bỗng nhòe đi và lòng ngỡ ngàng nhận ra, bà-đã-già-rồi…

Mỗi đêm đi ngủ vẫn được bà kéo chăn cho lo lạnh, đến bữa cơm bà vẫn gọi ăn lo đói, đi chơi bà vẫn đợi cửa lo ngã.. Bà ơi….

image

29.11.13

Sớm mai bố mẹ đi Châu Mộc. Sự thật là mình cũng muốn và cũng thèm cái cảm giác lăn lộn mãi mới ngủ được vì lạnh, và sớm tỉnh dậy trong một màn sương trắng trời.

Haha. Tự dưng ngồi nghĩ nghĩ một lúc, rồi lại nhận ra rằng, càng lớn lên, sự kiềm chế và chi phối cảm xúc của con người ta càng mạnh hơn. Haha. Buồng cười thiệc.

Mâu thuẫn là việc không thể tránh khỏi, ở bất cứ môi trường và cộng đồng nào. Người ta cần thời gian và sự lắng nghe để giải quyết những mâu thuẫn đó, trong trường hợp có thể. Bản thân mình cũng thế. Việc mình đánh giá người khác qua cái nhìn cá nhân về thái độ và cách giao tiếp đang làm chính mình cảm thấy khó khăn.

Cả cái tính nóng nảy nữa..

Mình sẽ học cách chăm sóc cây cối của mình thường xuyên để điềm tính hơn vậy. Khổ thân những gốc hương nhu phơi mình ngoài trời lạnh với gốc cây khô héo quá.

Mai là ngày đi lấy chìa khóa nhà. Mình cũng nghĩ việc ở một mình một cái nhà trong mùa đông thật lạnh quá. Mấy đêm nay nằm ngủ cạnh bà, đêm nào bà cũng trở dậy kéo chăn cho, thấy ấm áp và nhớ bà quá. Nay mai không ở nhà nữa, thì chẳng biết sao?

Mình cũng tệ thật là tệ.

Virus

1. Con trâu đất nhà mình bị ốm. Quả là chuyện lạ lùng nhất thế gian.

Chiều nay về nhà, cậu ra ngồi cạnh xong than thở kiểu, ” hôm nay em nằm từ sáng đến chiều luôn, em mệt..”. Xong mình hỏi sao sao các thứ, sờ tay lên trán thì thấy cậu sốt. Xong nhớ ra thằng cu hàng xóm tối qua sang chơi đang bị sốt virus, bác hàng xóm bảo Đức xê ra không là lây, mình mới bảo, thằng trâu đất này làm sao lây được :-j

Ai dè.. cậu bị lây rồi.. Và giờ tôi chóng hết cả mặt, đau hết cả đầu..

Khi chiều mẹ thấy cậu bị sốt mẹ đã bắt cậu cách ly, bảo cậu khi nào khỏi mới được lại gần chị, vì chị của cậu (chính là tôi) quá là yếu đuối ;( Thấy mẹ nói thế cậu tưởng mẹ không yêu cậu, cậu lăn vào giường nằm khóc khóc, đến là khổ thân.

 

2. Quá giờ đi đọc sách 13 phút rồi, nên mình đành dừng câu chuyện số 2 lại để đi đọc sách thôi ;(

Mai lại còn được điều động có mặt lúc 7h30 :o Cái thân yếu đuối này..