Tết

180214

Tết đến rồi. Mùa xuân này đang về trên quê hương rồi.

Hăm chín Tết. Mẹ đã được nghỉ làm. Ban sáng nhắn tin thấy kêu đang dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị Tết. Mình thì ngồi mát ở văn phòng, cũng chẳng có mấy việc làm do opcos cũng thay phiên nhau nghỉ lễ. Thế là lòng mình lại chộn rộn. Mình khóc.

Mình rủ bạn mai đi ăn bữa cơm thân mật. Phải đúng lúc bạn cũng đang buồn tình. Thế là mai hai đứa sầu thảm sẽ dắt nhau đi ăn đồ Việt. Mình sẽ coi đó là bữa Tất niên bên gia đình của mình. Dù gì, ở đây, cũng chỉ có lác đác vài người luôn bên mình, chăm lo và hỏi han mình. Mình trân quý họ đến tận lòng.

Mình nghĩ, đêm mai Giao thừa thể nào mình cũng nằm khóc rưng rức. Giờ nghĩ đến thôi đã nước mắt giàn giụa rồi đâu cần đợi đến giây phút ấy. Năm mới năm me mà như vậy thì thảm quá nhỉ? Nhưng làm gì được đây. Giờ đó chắc chắn chưa ngủ được. Mà một mình phi lên Ampang ngắm thành phố dưới chân thì hèn, không dám làm. Nhục, nhục lắm nhục.

Mình nhớ nhà lắm, nhớ cảm giác ở nhà, bao bọc bởi gia đình, ấm cúng bên nhau dù chẳng làm gì. Ở đây mình cũng nấu canh măng, cũng rán nem, cũng muối rau muối hành, cũng đủ mứt tết các loại, chút còn bày đặt mua quả về bày mâm, ra vẻ phết chứ chẳng đùa. Nói trộm chứ ở một mình cũng phải Tết cho đàng hoàng chứ.

Và thế là Tết. Thế là mùa xuân về với bản làng mình, mùa xuân mới cũng về với lòng mình với đời mình đi thôi. Hoặc tự mình tiến tới mùa xuân cũng hay. Rộn ràng hoa lá rực rỡ đất trời.

 

Advertisements

260114

Hôm nay dọn dẹp tổng kết quán. Anh em gặp gỡ nhau sau thời gian dài theo đuổi những đam mê riêng. Phút giây này, tôi thấy lòng mình thoải mái và tự do tự tại hơn thảy những tháng ngày lăn lộn qua.

Cùng là một sự lao động, cùng là một ý thức kiếm cơm, mà sao thái độ và tâm trạng lại khác nhau đến thế? Tôi không rõ, đây liệu có phải con đường mà tôi cần đi, tôi nên đi hay phải đi, nhưng tôi trân trọng từng phút giây như vậy.

Sắp Tết rồi.

Tối đi ăn với anh bạn quân ngũ lâu ngày mới về nhà, dù không nói nhiều, nhưng những gì đã có với các cậu bạn này, tôi thật ước ao cứ thế cứ thế mãi không dứt. Tết này qua đi, chúng tôi sẽ chính thức mỗi đứa một nơi, không thể khác. Rồi sẽ thật khó khăn để chúng tôi lại được ngồi bên nhau như vậy, những câu hỏi vốn dĩ sáo rỗng rồi sẽ đều trở nên chân thành và quý giá với mỗi người. Đôi lúc tôi lại thấy giật mình với thời gian, chúng-tôi-đã-lớn-cả-rồi.

Tết gần tới rồi. Một năm mới gần tới rồi. Tôi ơi.