work

181013

Ồ, đã là ngày mười ba rồi.

Mình đã bỏ qua ngày Mười Hai ở đâu đó giữa những hỗn loạn trong đầu. Mình cũng không tìm ra nổi.

Cuộc sống mới đã được một tuần tròn. Đâu đó trong đầu, sự phản loạn muốn bỏ cuộc đã nhen nhóm. Khi nãy thậm chí đã suýt khóc vì mẹ nhắn hỏi thăm tình hình thế nào. Lần này, cũng chẳng ngoại lệ, mình đã khóc khi ngồi chờ ở Nội Bài. Nhìn trân trối vào tấm hình bé con dùng cả bàn tay để ôm chặt ngón tay trỏ của mình, lòng mình chông chênh biết bao. Lần này bước đi, mình không có bất kỳ kế hoạch, suy tính, hay mong muốn nào. Đi chỉ là vì nó đã đến. Lần này, mình đã lại đi.

 

Để rồi thấy sợ hãi quay về với lòng mình. Thấy mình thực sự kém cỏi, thực sự là một đứa ngốc. Bao năm qua cố công đi học, rồi lại lụi cụi đi làm, rốt cuộc, kiến thức trong đầu vẫn chỉ là hư không. Bữa trước ngồi đọc thêm tài liệu, bạn ngồi cạnh bỗng nói, sao trông mày áp lực thế, nhìn mày già đi trông thấy. Nếu là tháng trước thôi, mình sẽ ngoạc ra cãi là không, mình không áp lực, mọi thứ đều ổn. Nhưng giờ là lúc nào rồi, mình thừa nhận tất cả, mình muốn hét lên với cả thế giới là mình sợ, là mình ngu, là mình mệt rồi. Thế nhưng rồi vẫn trả lời mẹ là con ổn. Con ổn.

Rồi lại thấy mình may mắn. May mắn, có duyên được gặp những người mới này, những người giỏi giang, ý chí, chăm chỉ, và tốt bụng. May mắn, có duyên để thấy được thế giới này đã biến chuyển đến đâu, nền công nghiệp số má này đã đạt đến mức nào. May mắn, có duyên gặp được một người có đôi tai đẹp như tai Phật, cười hiền như người mẹ, và đã trao cho mình cơ hội này.

Con đường sẽ dài đến đâu, chẳng ai biết. Chỉ khi lòng mình ngừng nỗ lực, con đường dừng bước.

Advertisements

180614

Hôm nay là ngày cuối của tháng Ramadhan, văn phòng vắng hoe. Các bạn về quê mừng lễ như mình về nhà ăn Tết vậy đó.

Chiều qua ở lại văn phòng muộn, Amar đi sang hỏi chuyện, rồi nói, “đừng đi, ở lại đây.” Ưm, cảm động thế. Mình mới hỏi, ơ sao mày bít hay vậy. Bạn bảo, quá  dễ dàng, nhìn qua là đoán được.

Mình ngạc nhiên ghê lun. Có những mối quan tâm như vậy, mình không bao giờ ngờ đến, có thể biết đến hoặc không, nhưng đã, đang, và mãi tồn tại song song. Ấm áp nhỉ. Té ra, với vài người, mình cũng tạo ra ripples gì đó với cuộc sống của họ. Là những người mình không bao giờ ngờ tới. Dễ thương ghê.

Cái mình nói, thôi cũng đủ lâu rồi, về thôi bạn ơi, ở mãi sao được. Bạn lại hỏi, về làm gì, ở đây lấy chồng cũng được mà, mọi thứ cũng ổn đó chứ. Ủa chứ vậy lấy ai? Lấy-tao-nè! Rồi hai đứa phá lên cười như bọn dở. Đó, mấy câu chuyện làm quà của hai đứa mình nó như thế đó. Vớ vẩn thôi nhưng trân quý vô cùng.

Mình thấy mình may mắn lắm. Dù rằng đêm về vẫn nằm nghĩ ngợi bạc tóc mất ngủ sáng dậy xấu xí. Dù rằng hôm này hôm nọ vẫn khóc lóc ủ rũ. Nhưng về cơ bản thì là be blessed.

160505

Ôi như điên. Tự dưng lại có lịch đi công tác trùng đúng lịch phỏng vấn. Hiu hiu. Phại làm xao đây? Mình muốn đi công tác với JaeWoo để nói chuyện với ảnh chút xíu. Cơ mà nếu vầy thì mình cũng phải đi với Min Hwang nữa, làm sao đỡ được đây? Với cả, nếu đi công tác thì khả năng to như con bò là sẽ không đi phỏng vấn được. Mà mình thích chỗ này vđ. Ẹc ẹc.

Đã thế còn phải chờ Min Hwang confirm giờ giấc nữa chứ. Dồ quá.

Mai đi T2 sớm. Cứ đi suốt đi suốt, cũng đỡ thấy nhớ nhung buồn bực. Nhưng sểnh ra là lại nghĩ nghĩ. Chả hiểu đầu mình làm từ cái gì nhỉ? Sao không nghĩ ra được những thứ hay ho mà chỉ toàn nghĩ vớ vỉn thôi vại?

151015

Nhiều điều kỳ lạ vđ.

Mình viết mail cho HRM, cc GD, nội dung nhạy cảm ra phết nên muốn chọn thời điểm hợp lý. Thế là mình theo dõi communicator. Trong 1 phút thấy phần lớn công ty biến mất khỏi communicator, đoán chắc là lại nghỉ sớm đi nhậu rồi đây, liền gửi mail. Gửi xong nhìn lại communicator thấy tất cả sáng đèn…. Miles bình thường toàn để busy với away, nay bỗng dưng lại xanh lá… Hồi hộp quá đau tim quá. Không muốn nghe điện thoại từ văn phòng gọi ra đâu huhu. Chuyện nhạy cảm quá.

Định bụng viết lại những ngày đi workshop mà lười quá chưa viết được nữa. :(